Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Lúc Lâm Cẩn Ngôn tới nhà hát lớn, bên ngoài đã có không ít xe đậu đó. LQĐ
Anh cầm hộp quà bỏ vào túi, một tay ôm bó hồng xuống xe.
Đại sảnh lầu ba, bốn phía đều là người, Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Giản Vi đâu.
Đồng hồ trên tường chỉ bảy giờ năm mươi phút, cách đại nhạc hội chỉ còn mười phút.
Anh đi ra ngoài gọi điện thoại cho Giản Vi, muốn hỏi xem cô đang ở đâu.
Nhưng điện thoại đổ chuông hồi lâu mà không ai nghe máy.
Anh gọi nhiều lần, nhưng từ đầu tới cuối vẫn ở trạng thái không ai nhận cuộc gọi.
Trong lòng Lâm Cẩn Ngôn căng thẳng, sợ là đã xảy ra chuyện gì đó, vì vậy ngay lập tức chuẩn bị gọi điện về nhà, nhưng lúc này, sau lưng đột nhiên truyền tới giọng một cô gái: "Cẩn Ngôn."
Lâm Cẩn Ngôn khẽ giật mình, bất ngờ quay đầu lại.
Hứa Oánh xấu hổ e thẹn đứng sau lưng anh, giọng mềm mại: "Em chờ anh một lúc rồi, sinh nhật vui vẻ, Cẩn Ngôn."
Nói xong đưa hộp quà trong tay cho Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn nhíu chặt mày, đôi mắt nhìn chằm chú cô ta: "Tại sao lại là cô?"
Hứa Oánh đỏ bừng mặt, có chút hồi hộp, nói: "Là bác gái bảo em tới."
Cô ta nhìn đồng hồ, nói tiếp: "Đã sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi vào trước đã."
Nói xong liền đưa tay kéo cánh tay Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn chợt tránh sang bên cạnh, trong nháy mắt sắc mặt nặng nề tới cực điểm.
Hứa Oánh giật mình, "Lâm….."
Cô ta vừa muốn nói gì đó, một giây sau, đã thấy Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên xoay người bước nhanh ra ngoài.
Toàn thân anh đầy lửa giận, Hứa Oánh sợ vô cùng, không dám chọc vào xui xẻo, đành trơ mắt nhìn anh rời đi.
Lâm Cẩn Ngôn từ trong nhà hát đi ra, sắc mặt bình tĩnh, cằm cương cứng, môi mím chặt thành một đường.
Lửa giận trong lồng ngực phảng phất như sắp bốc lên đỉnh đầu, anh liều mạng đè nén xuống, nhưng vừa nghĩ tới gương mặt của Giản Vi, thì cơn tức hoàn toàn không khống chế nổi.
Anh bước quay lại lên xe, khởi động xe rồi lập tức đạp mạnh chân ga, xe chạy nhanh ra khỏi bãi đỗ xe.
Trên đường về nhà, trong đầu Lâm Cẩn Ngôn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Anh thật sự muốn hỏi cô một chút, cứ như vậy muốn giao anh cho người phụ nữ khác?
……
Lúc hơn chín giờ tối, dì Lan hơi buồn ngủ, tạm biệt Giản Vi rồi lên lầu đi ngủ.
Giản Vi ngồi trên sofa chờ Lâm Cẩn Ngôn về nhà.
Trên TV đang chiếu chương trình văn nghệ vui nhộn, nhưng giờ phút này trong đầu cô toàn là Lâm Cẩn Ngôn.
Cũng không biết họ xem ca nhạc xong chưa? Cũng không biết bây giờ họ đang làm gì?
Phòng khách rộng rãi trống trải, trong lòng cô cũng trống rỗng, vẻ mặt mờ mịt, hai tay ôm đầu gối, ngẩn người co rúc trên sofa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!