Chương 3: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Xe chạy trên đường rất lâu, cuối cùng dừng trước một tòa màu trắng xinh đẹp. LQĐ

Sau khi xe dừng hẳn, Lâm Cẩn Ngôn từ cửa xe bên kia bước xuống, Giản Vi còn đang ngây ngẩn ngồi trên xe, nhìn hoàn cảnh xung quanh chỉ cảm thấy mông lung như một giấc mơ.

Tại sao cô tới đây?

Lão Lý đến mở cửa xe giúp cô, nói: "Cô gái nhỏ, tới nhà rồi xuống xe đi."

Giản Vi lấy lại tinh thần, vội vàng gật đầu, khom người bước xuống xe.

Lâm Cẩn Ngôn đứng cách đó không xa, đôi mắt sắc nặng nề nhìn cô.

Hai tay Giản Vi vô thức xiết chặt, căng thẳng đi tới trước mặt anh.

"Tôi……."

"Theo tôi vào."

Không đợi cô mở miệng Lâm Cẩn Ngôn cắt ngang lời cô trước, sau đó xoay người đi vào trong sân.

Sân rộng rãi, tòa nhà màu trắng có ba tầng, đèn đuốc sáng trưng.

Giản Vi căng thẳng theo sát sau lưng Lâm Cẩn Ngôn.

Đến cửa ra vào Lâm Cẩn Ngôn đang chuẩn bị mở cửa thì cửa được mở từ bên trong ra.

"Cậu chủ, cậu đã về." Mở cửa là dì người làm trong nhà Lâm Cẩn Ngôn, đang tưới hoa trên sân thượng thì thấy xe đi vào sân nên vội vàng chạy xuống mở cửa.

Vừa chào hỏi, ngẩng đầu lên thì thấy có một cô bé đứng sau lưng Lâm Cẩn Ngôn, sững sờ hỏi: "Cậu chủ, vị tiểu thư này là…."

Lâm Cẩn Ngôn nhấc chân đi vào nhà, nói: "Thu dọn cho cô ấy một phòng, cô ấy tạm thời ở đây."

Dì Lan hiểu ý vội gật đầu, "Ồ, tôi đi thu dọn ngay đây."

Nói xong cười dịu dàng mời Giản Vi: "Tiểu thư, mời vào."

Giản Vi bị dì Lan xưng hô như vậy sợ tới mức lắc đầu nguầy nguậy: "Con tên Giản Vi, dì gọi con Giản Vi là được ạ."

Dì Lan "Haizzz" một tiếng, nói: "Dì gọi con là Vi Vi nhé, mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm."

Vừa nói vừa kéo Giản Vi vào nhà, đóng cửa lại, nói tiếp: "Con chờ dì chút dì lấy cho con đôi dép lê mới."

Nói xong liền xoay người chạy tới phòng để đồ vật lấy dép lê.

Dì Lan nhanh chóng cầm đôi dép đi ra, Giản Vi vội nhận lấy, cảm kích nói: "Cảm ơn dì ạ."

Dì Lan cười nói: "Sau này con gọi dì là dì Lan đi."

"Dạ, dì Lan." Giản Vi gật đầu đáp lại, đặt dép lên xuống đất khom người thay giày.

Đợi cô thay dép xong Lâm Cẩn Ngôn đã thay bộ quần áo khác từ trên lầu đi xuống.

Cởi bỏ bộ âu phục lạnh lẽo, cả người nhìn qua ôn hòa hơn vài phần, không còn cảm giác khiến người khác không dám đến gần nữa.

Lâm Cẩn Ngôn đi tới ghế sofa ngồi xuống, nâng mắt thấy Giản Vi còn ngây ngốc đứng ở cửa ra vào, thấp giọng mở miệng. "Thất thần làm gì? Tới đây."

Lúc này Giản Vi mới hoàn hồn vội đi qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!