Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Mười giờ tối, Lâm Cẩn Ngôn về tới nhà, phòng khách sáng trưng, dì Lan đang ngồi trên sofa xem TV, thấy Lâm Cẩn Ngôn vào nhà, vội vàng đứng dậy đi qua. LQĐ
"Cậu chủ đã về." Sau đó lấy dép lê từ trong tủ ra đặt xuống sàn nhà.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn xung quanh phòng khách, hỏi: "Giản Vi đâu?"
"Vi Vi lên lầu tắm rửa." Dì Lan đáp.
Lâm Cẩn Ngôn "Dạ" một tiếng, thay giày đi lên lầu.
Giản Vi tắm rửa xong, thay bộ váy ngủ, nhìn chằm chằm tấm vé xem ca nhạc trên bàn, nhiều lần muốn xé nát vứt vào thùng rác.
Nhưng cuối cùng cũng không làm như vậy, cô do dự rất lâu, cầm tấm vé kia lên, tay phải hơi run rẩy.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng áp chế khó chịu trong lòng, khóe miệng mỉm cười, bước nhẹ nhàng từ trong phòng đi ra.
Vừa lúc dì Lan lên lầu ngủ, thấy Giản Vi đi ra vội cười nói: "Đúng lúc ghê, cậu chủ vừa tìm con đấy."
Giản Vi ngẩn ra: "Anh ấy về rồi ạ?"
"Ừ."
"Ồ, vậy con xuống dưới tìm anh ấy." Giản Vi cầm tấm vé chạy xuống lầu hai.
Rất nhanh chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân.
Cửa mở ra, Lâm Cẩn Ngôn đứng bên trong, anh vừa tắm xong, tóc còn ướt sũng, ảo ngủ màu đen khoác hờ lên người, cổ áo mở rộng, cơ ngực căng đầy vô cùng gợi cảm.
Tầm mắt của Giản Vi rơi vào bộ ngực rắn chắc của anh, mặt không tự chủ đỏ lên, theo bản năng dời mắt sang chỗ khác.
Bộ dạng xấu hổ rơi vào trong mắt Lâm Cẩn Ngôn, khóe môi anh hơi cong, trong mắt lộ ý cười. "Tìm tôi có việc?"
"À…. Phải…"
Lâm Cẩn Ngôn liếc cô một cái, xoay người đi vào phòng, "Vào đi."
Anh đi tới đằng trước, vào trong phòng tắm cầm khăn lông lau khô đầu.
Giản Vi đi theo vào, thứ đồ trong tay càng túm chặt hơn.
Lâm Cẩn Ngôn vừa lau tóc vừa từ trong phòng tắm đi ra, "Chẳng phải sáng nay cô nói có chuyện cần nói với tôi sao?"
Giản Vi mím môi, cố gắng giữ mặt mày tươi tắn, "Dạ, đúng vậy…."
"Nói gì, nói đi tôi nghe."
Giản Vi nhìn anh, trong lòng đột nhiên như bị lưỡi dao sắc bén cứa một cái.
Cô nghiến chặt răng, sau một hồi lâu cuối cùng vừa cười vừa nói: "Chẳng phải mai là sinh nhật của anh sao? Tôi đặt hai chiếc vé đi xem ca nhạc rồi."
Cô nói xong, đưa vé qua cho Lâm Cẩn Ngôn, cố gắng lắm mới kiềm chế không run rẩy.
Lâm Cẩn Ngôn nhận vé, kỳ quái nhìn cô một cái, "Chẳng phải cô nói tối mai đi ăn cơm sao?"
"Không phải dạ dày anh vừa khỏi à, thôi, thôi xem ca nhạc đi."
Giọng Lâm Cẩn Ngôn trêu chọc, nói: "Cô thích ca nhạc từ hồi nào vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!