Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Hứa Oánh khóc thút thít chạy ra ngoài, Giản Vi ngẩn người đứng nguyên tại chỗ, nhìn cửa ra vào rồi lại quay đầu nhìn Lâm Cẩn Ngôn. LQĐ
Lâm Cẩn Ngôn lạnh giọng, "Thất thần làm gì? Còn không mau vào!"
Lúc này Giản Vi mới hoàn hồn, đi tới bên giường ngồi xuống, tò mò hỏi: "Người phụ nữ vừa rồi là ai?"
"Có liên quan gì tới cô?" Lâm Cẩn Ngôn liếc cô một cái, mặt lạnh trả lời cô.
Trong lòng Giản Vin run lên, vô thức xiết chặt ngón tay, "Tôi chỉ tùy tiện hỏi, không nói thì cũng –"
"Là đối tượng mẹ tôi sắp xếp cho tôi xem mắt." Giản Vi còn chưa dứt lời, Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên trả lời cô.
Cô ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh nghiêng đầu nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ.
Giản Vi liếc nhìn bát cháo để đầu giường, chắc cô gái vừa rồi muốn khuyên anh ăn.
Cô bưng bát cháo lên, lại nói tiếp: "Nếu đối tượng mẹ anh sắp xếp cho anh xem mắt, vậy mà anh còn đố xử hung dữ với cô ta như vậy."
"Tôi không thích người khác vào phòng tôi khi mà chưa được sự đồng ý của tôi."
"Chẳng phải tôi cũng thường xuyên vào phòng anh sao?" Giản Vi ngẩng đầu, đột nhiên hỏi anh.
Cổ họng Lâm Cẩn Ngôn xiết chặt, nhìn cô một cái, ánh mắt u ám, không trả lời câu hỏi này, ngược lại giọng điệu chua chua, "Hôm nay là thứ năm sao lại về? Không ở trường học nói chuyện yêu đương à?"
Giản Vi ngẩn ra, hai mắt không khỏi mở to: "Ai… Ai nói chuyện yêu đương hả?"
Lâm Cẩn Ngôn cười lạnh, "Không à? Không phải Giang Lẫm kia sao?"
"Đương nhiên không phải rồi!" Giản Vi hết sức kinh ngạc, hỏi lại: "Khi nào thì tôi nói chuyện yêu đương với Giang Lẫm chứ?"
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm cô, khóe miệng càng cười lạnh, nói: "Mấy hôm trước có người nhìn thấy hai người cùng một chỗ, rất thân mật. Cô đừng gạt tôi, trưởng thành rồi thì yêu đương cũng là bình thường, tôi chẳng là gì của cô, không có tư cách quản cô trong mấy chuyện này."
Giản Vi nhíu mày, "Tôi thân mật với Giang Lẫm khi nào?"
Trên thực tế, từ sau khi khai giảng chỉ gặp Giang Lẫm một lần, chính là hôm đại hội, cậu hẹn cô ra ngoài ăn cơm, nói cho cô biết chuyện thư tình.
Từ đó về sau Giang Lẫm đối xử với cô rất tốt, không nghiêm túc thổ lộ với cô nữa, cô chỉ có thể nói cậu đừng đối xử….. Với cô tốt như vậy nữa, khó mà nói mấy lời khác.
Nhưng đêm đó lúc Giang Lẫm chọc thủng tờ giấy mỏng, lúc ấy cô liền từ chối, nói rất rõ ràng.
Từ đó về sau, không thấy Giang Lẫm tới tìm cô nữa.
Hoàn toàn chưa gặp mặt lần nào thì thân mật khi nào chứ?
Giản Vi không muốn để Lâm Cẩn Ngôn hiểu lầm cô, giải thích nói: "Từ sau khi khai giảng tôi chi gặp Giang Lẫm một lần, chính là đêm hôm khải giảng… Cậu ấy…. Quả thật cậu ấy có thổ lộ với tôi nhưng tôi đã từ chối cậu ấy, sau đó chúng tôi chưa từng gặp lại, ai nói với anh tôi ở cùng một chỗ với cậu ấy hả?"
Lâm Cẩn Ngôn nghe thấy lời này, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng, giây lát sau liền biến mất. Khi anh nâng mắt lên, biểu lộ lại ra vẻ lạnh lùng: "Chẳng phải cô thích kiểu trẻ tuổi tràn ngập tinh thần phấn chấn đó sao? Giang Lẫm kia ngược lại rất không tệ, cứ như vậy từ chối, không thấy tiếc à?"
"Tiếc chứ, bạn cùng phòng của tôi cũng đều cảm thấy tiếc đấy, dù sao bộ dạng Giang Lẫm cũng đẹp mắt, vóc người lại cao, học lại giỏi, đối xử với tôi cũng rất tốt."
Tay Lâm Cẩn Ngôn đặt dưới chân vô thức xiết chặt, môi mím thành một đường, lạnh giọng nói: "Thấy tiếc thì đuổi theo đi, tránh cho sau này hối hận."
"Hối hận hay không hối hận là chuyện của tôi, không liên quan gì tới anh."
Trong lòng Giản Vi lúc này còn rất loạn, không muốn tranh cãi với anh về vấn đề này, bưng bát cháo bên cạnh, lấy thìa múc đưa lên bên miệng anh: "Ăn một ít đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!