Chương 27: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Lâm Cẩn Ngôn vừa đi, mấy bạn cùng phòng đều nhiệt tình xông qua.

Vẻ mặt Thẩm Đình đầy hâm mộ, hỏi: "Vi Vi, người vừa rồi là bạn trai của cậu hả? Bộ dạng rất đẹp trai!" LQĐ

Trong nháy mắt Giản Vi như bị đâm vào giây thần kinh nhạy cảm, lập tức cao giọng phản bác: "Làm sao có thể? Anh ấy lớn hơn mình mười tuổi đấy!"

Thẩm Đình cười hì hì nói: "Chẳng phải hiện giờ đang thịnh hành chồng già vợ trẻ sao?"

"Không thể nào, mình không thích anh ấy." Lời này không biết nói cho các bạn cùng phòng nghe, hay là nói cho chính cô nghe.

Nghĩ đến người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm tối hôm qua, trong lòng liền buồn bực đến hốt hoảng.

Cũng may vừa khai giảng, có rất nhiều chuyện phải làm, cô không có quá nhiều thời gian để nghĩ tới chuyện của Lâm Cẩn Ngôn.

Bảy giờ tối, đại hội tân sinh viên theo thông lệ.

Mỗi một khoa, phụ đạo viên sẽ đưa mấy người trong lớp tới dự đại hội.

Chuyên ngành của Giản vi, nữ sinh thì nhiều nam sinh thì ít.

Tạm biệt thời gian cấp ba, có nghĩa là có thể quang minh chính đại theo đuổi tình yêu, bất kể là nam sinh hay nữ sinh, đều mang ánh mắt tò mò và chờ mong nhìn khắp xung quanh, cố gắng tìm được đối tượng vừa gặp đã yêu.

Phong ký túc xá của Giản Vi có bốn nữ sinh, Chu Tương Tương đã có bạn trai đẹp trai, tất nhiên không có hứng thú với nam sinh khác. Trong lòng Giản Vi cũng có người rồi, nên cũng chả hứng thú, ngược lại Trương Tâm và Thẩm Đình hưng phấn không kiềm chế được.

Lúc đại hội sắp kết thúc, Thẩm Đình đột nhiên túm chặt cánh tay Giản Vi, kích động nói: "Vi Vi, cậu nhìn nam sinh ngồi cuối cùng thử đi, đẹp trai quá!"

Giản Vi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nam sinh mặc chiếc áo T

-shirt màu trắng lười biếng ngồi đó, lúc Giản Vi quay đầu lại, cậu hơi nhíu mày, mỉm cười với cô.

Chẳng phải Giang Lẫm thì là ai.

Giang Lẫm cùng báo danh một trường với cô, nhưng cậu học tài chính, khác khoa, Giản Vi trông thấy cậu, buồn bực, bọn họ họp xong rồi à?

Vừa nhìn Giang Lẫm một cái, điện thoại đột nhiên vang lên, cô cúi đầu xem, là tin nhắn của Giang Lẫm gửi tới: "Ăn cơm tối chưa?"

Giản Vi trả lời cậu: "Chưa nữa."

"Lát nữa mình dẫn cậu ra ngoài ăn."

Giản Vi nhìn tin nhắn, do dự một lút nhưng rồi cũng không trả lời lại.

Giang Lẫm phảng phất như sợ cô từ chối, lại gửi tiếp một tin: "Từ chối không hiệu quả."

Quả nhiên giọng điệu không cho từ chối.

Giản Vi hết cách, cất điện thoại vào trong túi.

Thẩm Đình ghé qua, thấp giọng hỏi, "Vi Vi, cậu biết nam sinh vừa nãy à?"

Giản Vi gật đầu: "Là bạn học cấp ba của mình."

Thẩm Đình vừa kinh ngạc vừa hâm mộ, cảm thán: "Vì sao các bạn học cấp ba của mình không có ai đẹp trai như vậy chứ."

Giản Vi mỉm cười, không nói gì thêm.

Tám giờ rưỡi tối, hội nghị ngày đầu khai giảng kết thúc, các học sinh đều đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!