Chương 25: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Lời Giản Vi vừa dứt, Lâm Cẩn Ngôn tức đến không nói ra lời, lạnh mặt nhìn chằm chằm Giản Vi một lúc, cuối cùng không nói gì, cười lạnh một tiếng xoay người trở về phòng. LQĐ

Cửa phòng "Ầm" một tiếng đóng lại, phát ra tiếng động rất lớn.

Giản Vi sợ tới mức rụt vai lại, theo bản năng nhìn sang cửa phòng đóng chặt của Lâm Cẩn Ngôn.

Khẽ cắn môi một cái, thầm nghĩ: Có thể cô nói quá nặng lời chăng?

Dì Lan từ dưới lầu đi lên, vẻ mặt buồn bực hỏi, "Vi Vi, cậu chủ làm sao vậy?"

Vừa rồi bà đang dọn dẹp trong bếp, nghe tiếng đóng cửa liền chạy lên.

Giản Vi chột dạ sờ mũi, cười khan một tiếng, nói: "Chắc là không sao đâu…."

Giản Vi chọc Lâm Cẩn Ngôn tức giận, liên tiếp vài ngày không để ý tới cô. Nhiều lần hai người gặp nhau nơi cầu thang, Giản Vi muốn lên tiếng chào hỏi anh, kết quả Lâm Cẩn Ngôn coi cô như không khí trong suốt, đi lướt qua người cô. Ăn cơm cũng thế, cho dù ăn cơm ở nhà cũng bảo dì Lan mang thẳng lên lầu cho anh.

Trong khoảng thời gian dài liên tiếp chiến tranh lạnh, hai người gần như không nói câu nào, về phần Giản Vi, vì vốn muốn giữ khoảng cách với Lâm Cẩn Ngôn cho nên không chủ động làm hòa.

Ban ngày cô ra ngoài làm công, buổi tối về làm ổ trong phòng ngủ viết tiểu thuyết

- Tổng giám đốc bá đạo phúc hắc đại nhân của tôi.

Hơn nữa thời gian này Lâm Cẩn Ngôn rất bận, đi sớm về trễ, thật ra cơ hội hai người gặp mặt cũng rất ít.

Trận chiến tranh lạnh này kéo dài liên tục đến hôm Giản Vi điền nguyện vọng, cuối cùng Lâm Cẩn Ngôn không thể kéo dài nữa.

Chín giờ sáng, trên lầu ba, anh gõ cửa phòng Giản Vi.

Giản Vi đã dậy, lúc Lâm Cẩn Ngôn gõ cửa, cô vừa mở đơn kê khai nguyện vọng.

Nghe tiếng gõ cửa, cô giật mình, quay đầu nhìn ra phía cửa một cái, sau đó đứng lên đi ra mở cửa.

Trông thấy Lâm Cẩn Ngôn đứng ở cửa ra vào, cô ngẩn ra.

Lâm Cẩn Ngôn trực tiếp đẩy cửa đi vào phòng: "Điền nguyện vọng à?"

Vẻ mặt anh bình thản, phảng phất như khoảng thời gian chiến tranh lạnh này chưa từng xảy ra.

Giản Vi cũng không muốn làm lúng túng thêm, vội thuận tiện leo xuống bậc thang, vừa đi vào trước bàn học vừa nói: "Còn chưa, vừa mới bắt đầu thôi."

Trên bàn cô đặt một tờ hướng dẫn ghi danh, laptop hiện trang đang truy cập.

Ngày có thành tích, Giản Vi đã nói điểm với anh, lúc ấy anh không để ý tới cô, nhưng có nghe thấy, anh đi qua ném tờ hướng dẫn ghi danh qua một bên, "Đại học Q và đại học B, tùy chọn một trường."

Giản Vi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh: "Vì sao?"

"Điểm của cô như vậy là đủ rồi, tùy tiện chọn trường nào cũng đều ổn." Lâm Cẩn Ngôn nói.

Giản Vi mím môi, nhỏ giọng nói: "Tôi muốn đi tới vùng khác."

Sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn trầm xuống, giọng điệu cao lên vài phần, "Cô nói lại lần nữa thử xem?"

Trong giọng nói lộ ra ý tứ uy hiếp rõ ràng.

Giản Vi cắn môi dưới, ngẩng đầu, rất không hiểu hỏi: "Vì sao anh nhất định bắt tôi ở lại Bắc Kinh?"

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô, nói: "Bệnh cô còn chưa hết, tôi không yên lòng, nếu ra bên ngoài sợ xảy ra chuyện gì thì tiền lúc trước tôi mất chẳng phải uổng phí à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!