Chương 23: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Giản Vi vô cùng khẩn trương, hai tay bất an nắm góc áo trả lời: "Cháu, cháu tên là Giản Vi." LQĐ

Từ Lệ nhìn Giản Vi đánh giá một lúc, cười nói: "Giản Vi, tên rất hay."

Đối phương có khí chất rất đỗi cao quý, tuy mỉm cười nhưng trên người vẫn tản ra cảm giác lạnh lùng xa cách.

Giản Vi hơi sợ, đi lên trước một bước, lễ phép nói: "Dì, bên ngoài trời lạnh, mời vào nhà trước ạ."

Từ Lệ liếc cô một cái, khóe miệng khẽ mỉm cười, sau đó mới xoay người đi vào nhà.

Giản Vi căng thẳng đến mức trái tim nhảy thình thịch, cố tính lúc này Lâm Cẩn Ngôn và dì Lan lại không ở nhà.

Cô đi theo vào, mời đối phương ngồi xuống, cố gượng cười nói: "Dì, dì là mẹ Lâm Cẩn Ngôn ạ?"

Từ Lệ "Ừm" một tiếng, trả lời cô "Đúng vậy."

Giọng không lạnh không nhạt, nhưng cũng không dễ thân thiết, Giản Vi hơi xấu hổ vội nói tiếp: "Vậy mời dì ngồi một lát, chắc Lâm Cẩn Ngôn sắp về tới, cháu đi pha trà cho dì."

Từ Lệ cười cười: "Vậy phiền cô rồi."

"Không phiền ạ, mời dì ngồi." Giản Vi nói xong xoay người đi vào phòng trà nước.

Đến phòng trà nước, lập tức lôi điện thoại ra gọi cho Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn sắp về tới nhà, thấy Giản Vi gọi tới liền nghe máy, không đợi cô mở miệng đã nói: "Sắp về tới rồi."

Giản Vi sốt ruột, đè giọng xuống, che miệng nói nhỏ: "Lâm Cẩn Ngôn, mẹ anh tới đây."

Đầu bên kia điện thoại, Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy, mi tâm lập tức nhíu chặt, sau đó mới thấp giọng nói: "Cô đừng lo lắng, chờ tôi, năm phút nữa về tới."

Lâm Cẩn Ngôn cúp máy, giẫm chân ga vài cái, lập tức xe chạy nhanh hơn, mi tâm anh nhíu chặt, sắc mặt hơi nặng nề.

Giản Vi đứng trong phòng trà nước một lúc, hít sâu vài hơi, cuối cùng mới bưng trà ngon từ bên trong đi ra, mặt tươi cười, hai tay lễ phép bưng chén trà đưa tới tay Từ Lệ: "Mời dì uống trà."

Từ Lệ nhận lấy, cười cười: "Cảm ơn cô."

Giản Vi lắc đầu, "Dì không cần khách khí."

Cô lo lắng đứng một bên, tay chân không biết đặt vào đâu.

Từ Lệ ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt tươi cười dịu dàng hơn chút, nói: "Cô đừng căng thẳng như vậy, lại đây ngồi đi."

Bà ta vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo Giản Vi ngồi xuống.

Giản Vi lặng lẽ mấp máy môi, căng thẳng đi sang ngồi xuống, nhưng cũng không dám ngồi gần đối phương quá, cô có chút sợ hãi.

Từ Lệ nhìn chằm chằm cô, cười nói: "Cô gái nhỏ đừng căng thẳng vậy, đúng rồi, cô và Lâm Cẩn Ngôn là quan hệ thế nào? Sao cô lại ở đây?"

Giản Vi nghe vậy, thành thành thật thật kể rõ một năm một mười chuyện lần đầu gặp Lâm Cẩn Ngôn và lần được anh cứu đưa về nhà cho Từ Lệ nghe, ngay cả tình hình gia đình mình, thân thế mình cũng đều nói qua một chút.

Từ Lệ giật mình, a một tiếng, cười nói: "Thì ra là như vậy, hiểu rồi. Cô nói Cẩn Ngôn đứa con này cũng thật là, chuyện lớn như vậy mà lại không nói với bọn tôi, cô nói nó một người đàn ông trưởng thành mang một cô gái nhỏ như cô về nhà, cô nam quả nữ sống chung một nhà, nó ngược lại thì không sao, nhưng đối với thanh danh của cô thì rất không tốt."

Vẻ mặt bà ta dịu dàng, giọng cũng rất điềm đạm, nhưng cố tình Giản Vi nghe mấy lời này, trong lòng không hiểu vì sao dâng lên dự cảm bất thường, cô vội vàng gấp gáp giải thích, nói: "Không sao thưa dì, bình thường có dì Lan ở nhà."

Ánh mắt Từ Lệ nhìn cô thật sâu, cười cười, đang muốn mở miệng thì giọng Lâm Cẩn Ngôn từ bên ngoài truyền vào: "Mẹ."

Giản Vi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa, như thể trông thấy vị cứu tinh, chợt đứng từ trên sofa lên, "Anh đã về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!