Chương 22: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Giản Vi vô cùng xấu hổ, muốn thử thu tay mình lại, Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, đáy mắt chứa ý cười, mặt không biến sắc nhả ra. LQĐ

Giản vi vội vàng rụt tay về, giả vờ như không có chuyện gì, cười để che giấu ngại ngùng, nhìn Lâm Cẩn Ngôn hỏi: "Ngọt không?"

Lâm Cẩn Ngôn cười như không cười, đáp lại cô: "Rất ngọt."

Không biết vì sao, Giản Vi nghe anh nói hai chữ này thì thấy thẹn thùng.

Cô không dám nhìn vào mắt anh, cúi đầu xuống tiếp tục hái dâu.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô một lúc rồi đứng dậy đi tới chiếc ghế dựa cách đó không xa ngồi xuống.

Vị ngọt đầu ngón tay còn đọng bên môi, ngọt hơn cả dâu tây.

Khóe miệng anh cong lên mỉm cười, ánh mắt rất dịu dàng rơi vào người Giản Vi.

Giản Vi còn đang ngồi hái dâu, dâu sinh trưởng tự nhiên, không xịt thuốc, không to bằng những quả dâu tây được trồng trong lều bán ở chợ, quả nho nhỏ nhưng rất ngọt dịu.

Cô hái đầy một giỏ, tính mang về cho dì Lan một ít.

Hái xong dâu đã hơn ba giờ chiều.

Cô đứng dậy thì thấy Lâm Cẩn Ngôn nửa nằm nghỉ ngơi trên ghế cách đó không xa, thân thể nửa nằm trên ghế, hai tay gối sau gáy, ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu thẳng xuống, cả người anh như được bao phủ trong vầng sáng màu vàng.

Bên cạnh còn một chiếc ghế dựa, Giản Vi xách giỏ trúc đi tới.

Lâm Cẩn Ngôn hí mắt ngước lên nhìn cô, "Hái xong rồi à?"

Giản Vi mỉm cười gật đầu, đặt giỏ dâu lên mặt bàn đặt ở giữa hai chiếc ghế dựa, sau đó cũng nằm xuống ghế bên cạnh, hai tay đặt trên bụng, híp mắt, cảm thụ ánh mắt trời ấm áp chiếu lên người.

Mặt trời hơi chói, nhưng trong núi gió cũng lớn, ánh nắng chen lẫn cả gió mát, vô cùng sảng khoái.

Khóe miệng cô cong lên cười, nói: "Lâm Cẩn Ngôn, chúng ta nằm đây một lúc đi, dễ chịu quá."

Có ánh mặt trời có gió hiu hiu, trong không khí còn có mùi bùn đất, so với mùi bê tông cốt thép trong thành phố, ở đây tựa như thiên đường.

Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, hỏi: "Thích chỗ này lắm à?"

"Thích, vô cùng thích."

"Vậy mai này có thể thường xuyên tới." Lâm Cẩn Ngôn nói.

Giản Vi sững sờ, mở to mắt, nghiêng người nhìn anh hỏi: "Có thể chứ?"

"Đương nhiên."

Giản Vi cười tủm tỉm, tâm tình tốt đến mức không thể nào hình dung ra.

Cô vừa nhắm mắt lại, gió thổi vi vu, không đầy một lúc liền ngủ mất.

Giản Vi đang ngủ, Lâm Cẩn Ngôn lại không thấy buồn ngủ, anh nghiêng người, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Nhìn làn da trắng nõn nà của cô, đôi tai mềm mại, lông mi rất dài, chiếc mũi xinh đẹp khéo léo …… Cuối cùng tầm mắt rơi vào trên đôi môi hồng nhạt rồi không dời mắt được.

Sau buổi trưa, gió nhẹ thổi vi vu trên người, ý thức cũng có phần khó bị kiềm chế, Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên chống người ngồi dậy, cách bàn nhỏ, chậm rãi ghé về phía Giản Vi.

Tất cả suy nghĩ của anh đều bị đôi môi kiều diễm ướt át kia hấp dẫn, ma xui quỷ khiến thế nào lại không thể khống chế, ghé gần cô từng chút từng chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!