Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Lúc ra cửa là hơn bảy giờ sáng, mặt trời chưa lên hẳn, sáng sớm ngày hè vạn dặm không mây, trong làn gió nhẹ chen chúc vài phần ấm áp. LQĐ
Xe chạy ra vùng ngoại thành, dọc đường đi rất vắng người, mà ngay cả xe hơi cũng ít. Dưới bầu trời xanh thẳm, đường vào rừng rất sạch sẽ, hai bên đường trồng nhiều cây đại thụ, thân cây rất cao, cành lá rậm rạp, lá xanh mơn mởn rũ xuống, bị gió nhẹ thổi khẽ đong đưa.
Giản Vi đặt hai tay lên cửa kính, cằm đặt trên tay, nhắm mắt lại để mặc gió thổi.
Gió nhẹ quét qua mặt, vô cùng dịu nhẹ.
Cô cong môi, tâm tình vô cùng tĩnh lặng, đời này chưa từng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc như giờ phút này.
Lâm Cẩn Ngôn ngồi bên ghế lái, Giản Vi tựa vào bệ cửa kính, nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài, miệng hát ngâm nga, giọng mềm mại, vang vọng trong rừng cây yên tĩnh, có cảm giác của năm tháng tĩnh lặng.
Xe đi trên đường gần ba tiếng đồng hồ, rốt cuộc tới dưới chân núi.
Giản Vi đang ngủ, đầu lệch ra bên ngoài cửa kính, học tập căng thẳng mấy ngày liên tục, có vẻ cô vô cùng mệt mỏi.
Lâm Cẩn Ngôn dừng hẳn xe, ngồi trong xe chờ một lúc, vốn muốn chờ Giản Vi tự tỉnh lại, nhưng chờ hơn nửa tiếng mà cô chưa có ý tỉnh, liền vỗ nhẹ lên mặt cô, "Giản Vi, Giản Vi tỉnh nào."
Giản Vi đang mơ mơ màng màng, mơ hồ nghe có tiếng người đang gọi mình, cô xoa mắt, từ từ mở mắt ra.
Vừa mở mắt, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú của Lâm Cẩn Ngôn phóng đại trước mặt, cô sợ tới mức giật mình một cái, lập tức tỉnh ngủ, thân thể theo bản năng lùi ra sau, nhưng đằng sau chính là thành ghế, không thể lùi được, chỉ có thể căng thẳng nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn cách cô rất gần, trống ngực cô đập mạnh, nói chuyện có chút cà lăm: "Đến…. Đến nơi chưa?"
Lâm Cẩn Ngôn "Rồi" một tiếng, lúc này mới bình tĩnh nâng người ngồi lên, nói: "Xuống xe đi, đây là đường lên núi."
Giản Vi nghe vậy, cả kinh trợn tròn mắt, vô thức nhìn ngoài cửa sổ, phía trước cách xe không xa có một tòa núi cao, bậc thang đá xanh kéo dài lên trên, hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối.
Giản Vi ngu người, "Leo…. Leo lên trên á?"
Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, nói: "Xuống xe đi."
Nói xong bước xuống xe trước.
Giản Vi nhìn dãy núi cao kia thấy đau đầu, nhíu mày từ trong xe bước xuống.
Cô còn tưởng Lâm Cẩn Ngôn mang cô tới chỗ nào đó nghỉ ngơi, kết quả là đi leo núi.
Giản Vi có chút lo lắng, hỏi Lâm Cẩn Ngôn: "Tôi có thể leo được không?"
Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, nói: "Đi chậm một chút, không xa mấy đâu, ngay giữa sườn núi."
Nói thì nói như vậy nhưng dù sao Giản Vi cũng từng phẫu thuật, nên phải hết sức tránh vận động kịch liệt, sau khi leo lên mười phút mặt đã đỏ bừng, có chút không chịu nổi.
Cô ngồi xuống tảng đá nghỉ ngơi, phất tay với Lâm Cẩn Ngôn, "Tôi không leo nổi nữa, nghỉ một lát đã."
Lâm Cẩn Ngôn đưa tay nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ, lúc này đi lên vừa đúng lúc cơm trưa, dứt khoát đi tới trước mặt Giản Vi, ngồi xổm xuống nói: "Leo lên."
Giản Vi kinh ngạc, không thể tin nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn thấy cô hồi lâu không động đậy, quay đầu lại, chỉ thấy cô đang trợn tròn mắt nhìn anh.
Anh hơi nhíu mày, nói: "Còn nghĩ gì nữa? Leo lên đi."
Bậc thang ở đây không tính là cao, nhưng cũng không thấp, cõng cô leo núi sẽ mệt mỏi cỡ nào, Giản Vi vội lắc đầu nói: "Vẫn là tự tôi đi thôi."
Nói xong muốn đứng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!