Chương 20: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Sáng hôm sau, chưa tới sáu giờ, Giản Vi uể oải từ trên giường bò dậy. LQĐ

Bụng vẫn hơi đau lâm râm, cô ngồi trên bồn cầu hơn nửa tiếng, mắt thấy không còn thời gian mới chống người đứng lên, đánh răng rửa mặt thay quần áo rồi đi xuống lầu.

Dì Lan đang chuẩn bị lên gọi Giản Vi xuống ăn cơm, thấy cô xuống vội ngoắc: "Vi Vi mau tới đây, dì nấu chè trôi nước đường đỏ cho con nè."

Giản Vi sững sờ, vừa ngồi xuống vừa nói: "Hôm nay ăn bánh trôi ạ."

"Cũng không phải, cậu chủ nói bụng con không thoải mái, bảo nấu chút gì nong nóng cho con, dì đặc biệt thả thêm ít đường đỏ làm ấm bụng."

"Cảm ơn dì Lan." Giản Vi nói.

Đi vào phòng ăn thấy có hai chén, một chén thì chè trôi nước còn nóng hổi bốc khói, một chén khác đã trống trơn.

Giản Vi nhìn xung quanh: "Lâm Cẩn Ngôn đâu ạ?"

Dì Lan trả lời cô, nói: "Vừa ăn xong, đi lên lầu rồi."

Giản Vi gật đầu kéo ghế ra ngồi xuống.

Chè trôi nước còn nóng bốc khói, vì bỏ rất nhiều đường đỏ, chè gần như là màu nâu, Giản Vi ăn một miếng, vừa ngọt vừa nóng, nóng vào tận trong dạ dày, vô cùng thoải mái.

Cô ăn hết chén chè trôi nước, ngay cả nước cũng uống hết sạch sẽ.

Ăn xong bữa sáng từ phòng ăn đi ra, vừa lúc Lâm Cẩn Ngôn từ trên lầu đi xuống, áo sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, âu phục vắt ngang khuỷu tay.

Anh từ trên lầu đi xuống, đôi chân thon dài, thân hình cao ngất, Giản Vi thấy khuôn mặt đẹp trai ngời ngời, đôi mắt nhìn đăm đăm.

"Ăn chưa?" Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên mở miệng, lập tức khiến Giản Vi đang trong cơn háo sắc khôi phục lại bình thường, vội vàng gật đầu: "Ăn rồi."

Lại hỏi: "Anh ra ngoài sớm như vậy sao?"

Lâm Cẩn Ngôn "Ử" một tiếng, nói: "Tới công ty, tiện thể đưa cô tới trường học."

Giản Vi nghe vậy vội nói: "Không cần, tự tôi ngồi xe bus đi học cũng được."

Buổi sáng thường đều là tự cô đi tới trường, chỉ có buổi tối là chú Lý lái xe tới đón.

Lâm Cẩn Ngôn liếc cô một cái, nói: "Tiện đường."

Dì Lan từ trong bếp đi ra, tay cầm bình giữ nhiệt, đưa cho Giản Vi nói: "Đây là nước gừng, con mang tới trường mà uống."

Giản Vi vội nhận lấy, cảm kích nói: "Cảm ơn dì Lan."

Dì Lan cười tủm tỉm nói: "Đừng cảm ơn, là cậu chủ dặn đấy."

Lâm Cẩn Ngôn ho khan một tiếng, dì Lan sững sờ, lập tức phát hiện mình lỡ lời, vì vậy lảng sang chuyện khác, nói với Giản Vi: "Chiếc áo hôm qua chắc cũng đã khô, để dì đi lấy xuống cho con."

Nói xong liền đi lên ban công lầu hai.

Giản Vi nghiêng đầu nhìn Lâm Cẩn Ngôn, không hề chớp mắt.

Lâm Cẩn Ngôn bị cô nhìn chằm chằm như vậy, liếc cô một cái, hỏi: "Sao thế?"

Giản Vi cong môi cười một cái, nhìn Lâm Cẩn Ngôn, giọng ngọt ngào nói: "Cảm ơn anh nhé, Lâm Cẩn Ngôn."

Lâm Cẩn Ngôn bị nụ cười của cô lung lay rũ mắt xuống, hơi luống cuống, trong lòng dâng lên cảm giác khác thường, liếc nhìn cô một cái rồi nói: "Tôi chờ cô trên xe."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!