Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Lúc Lâm Cẩn Ngôn lái xe tới bệnh viện nhân dân đã hơn mười một giờ trưa. LQĐ
Hôm nay chủ nhật, vốn nên nghỉ ngơi nhưng một tiếng trước anh họ gọi điện tới hẹn anh đi ăn cơm trưa.
Lâm Cẩn Ngôn đỗ xe xong gọi điện cho anh họ, điện thoại vang lên hai tiếng thì thông máy.
Anh chưa kịp nói gì thì nghe bên kia có giọng nữ rất nhỏ nhẹ, "Bác sĩ Chu, tôi không sao chứ? Tim tôi đã nhiều ngày không đau nữa."
"Lần trước tôi đã nói với cô, tình hình của cô phải phẫu thuật, nếu không sẽ ngày càng nghiêm trọng…. Cô chờ chút tôi nghe điện thoại." Chu Kỳ nói xong cầm điện thoại đi tới bên cửa sổ văn phòng: "Tới chưa?"
"Rồi, tan làm chưa?"
"Anh còn một bệnh nhân, em chờ chút anh xuống."
"Bệnh nhân của anh tên là gì?" Chu Kỳ vừa dứt lời đột nhiên Lâm Cẩn Ngôn hỏi một câu.
Chu Kỳ sững sờ, theo bản năng nhìn về phía Giản Vi, hạ giọng: "Làm sao vậy?"
Lâm Cẩn Ngôn: "Không có gì, giọng nói hơi quen tai."
Anh dừng vài giây, lại hỏi một câu: "Có phải tên Giản Vi không?"
Chu Kỳ kinh ngạc, "Làm sao em biết?"
Quả nhiên là cô.
"Không có gì, em chờ anh dưới này." Nói xong liền cúp máy.
Lúc Chu Kỳ từ bệnh viện đi ra đã là mười hai giờ.
Lâm Cẩn Ngôn đỗ bên đường thấy Chu Kỳ đi ra liền nhá đèn.
Chu Kỳ bước qua mở cửa xe bên ghế phụ ngồi vào.
Chu Kỳ lên xe, Lâm Cẩn Ngôn khởi động máy, hỏi anh ấy: "Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được, tùy."
"Quảng trường Thế Kỷ mới mở một nhà hàng khá riêng tư, cũng không tệ lắm."
"Đi, tới chỗ đó đi."
Lâm Cẩn Ngôn lái xe chạy về phía quảng trường Thế Kỷ, dọc đường đi thuận miệng hỏi anh ấy: "Vừa rồi cô bé kia tìm anh làm gì?"
"Tìm anh còn có thể làm gì chứ, đương nhiên là khám bệnh rồi." Chu Kỳ nói.
"Bệnh tim?" Lâm Cẩn Ngôn hỏi.
Chu Kỳ: "Ừ, bệnh tim bẩm sinh."
Lâm Cẩn Ngôn: "Nghiêm trọng không?"
Chu Kỳ "Ừ" một tiếng, nói: "Hơi hơi, cần phẫu thuật."
Dừng vài giây lại nói tiếp: "Nhưng hình như cô bé không muốn làm."
Lâm Cẩn Ngôn kỳ quái hỏi: "Vì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!