Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Hôm qua Giản Vi ăn kem, nửa đêm đau bụng không chịu nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bợt từ trên giường bò dậy, mặc áo ngủ đi xuống lầu, tính đun chút nước ấm để uống. LQĐ
Cô bước rất nhẹ, sợ đánh thức dì Lan và Lâm Cẩn Ngôn, đi xuống lầu, cầm ly trên bàn trà đi qua phòng trà lấy nước.
Cô sờ soạng bật đèn, nào biết vừa bật đèn lên thì trông thấy Lâm Cẩn Ngôn đang đứng trước máy đun nước rót nước, anh mặc áo ngủ màu đen, tóc còn hơi ướt, như kiểu vừa tắm xong.
Giản Vi thấy anh thì hơi kinh ngạc, "Anh còn chưa ngủ à?"
Lâm Cẩn Ngôn "Ử" một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô bưng ly đứng trước cửa ra vào, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, bưng ly đi qua chỗ cô.
"Sao mặt tái thế kia?" Vừa nói vừa đưa ta sờ trán cô.
Lòng bàn tay Lâm Cẩn Ngôn rất ấm, Giản Vi theo bản năng trốn tránh, nhỏ giọng nói: "Bụng hơi đau."
Lâm Cẩn Ngôn cẩn thận quan sát cô, vốn rất gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bợt, thoạt nhìn rất đáng thương.
Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, đưa tay cầm lấy ly của cô, không nói một lời, xoay người vào rót nước ấm cho cô.
Giản Vi đứng trước cửa phòng, ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng anh.
Lâm Cẩn Ngôn người này, bề ngoài lạnh lùng, tính tình cũng hơi âm tình bất định, nhưng thật ra anh trong nóng ngoài lạnh? Rõ ràng rất dịu dàng mà.
Giản Vi tựa trên khung cửa, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn không chớp mắt, khóe miệng hơi cong lên vui vẻ.
Lâm Cẩn Ngôn rót nước cho cô xong quay lại đưa cho cô.
Giản Vi vội nhận lấy, nhìn Lâm Cẩn Ngôn: "Cảm ơn anh."
"Uống nước gừng không?" Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên nói.
Giản Vi sững sờ: "Gì ạ?"
"Quên đi, cô lên trước đi, đừng khóa cửa." Lâm Cẩn Ngôn chẳng muốn giải thích, không khỏi cảm thấy có chút lúng túng.
Giản Vi nghe anh nói đừng khóa cửa, theo bản năng lùi về sau một bước, núp sau khung cửa, thò đầu ra, đôi mắt trợn to, cảnh giác nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn, "Anh, anh muốn làm gì?"
Lâm Cẩn Ngôn thấy vẻ mặt Giản Vi cảnh giác đề phòng anh, tâm tình đột nhiên khó chịu, đen mặt nói: "Cô cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn tôi sẽ hứng thú với dáng người học sinh tiểu học như cô sao?"
Giản Vi ngẩn người, mặt trắng không còn chút mà lại đỏ au, theo bản năng nhìn xuống ngực: "Sao anh có thể chê bai người khác vậy chứ! Ai là học sinh tiểu học hả?"
Tầm mắt Lâm Cẩn Ngôn lướt qua trước ngực cô, nhìn cô một lúc, bộ dạng cười như không cười.
Giản Vi vừa thẹn vừa giận, lại thấy khóe miệng Lâm Cẩn Ngôn nhếch lên cười, rõ ràng đang cười nhạo cô! Cố tình loại chuyện này lại không biết cãi lại như thế nào, cô giận đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, miệng ngập ngừng, mãi mới mắng một câu: "Lâm Cẩn Ngôn, ánh mắt anh có vấn đề!"
Lâm Cẩn Ngôn nhướng mày, trong mắt hiện lên ý cười.
Giản Vi thấy anh vẫn còn cười, càng tức giận, đỏ mặt liếc anh, cuối cùng giậm chân xoay người chạy ra ngoài.
Trong lòng lẩm bẩm không ngừng: Học sinh tiểu học, học sinh tiểu học, có học sinh tiểu học lớn như cô sao? Cũng không biết đôi mắt nhìn kiểu gì?
Giản Vi chạy trối chết, Lâm Cẩn Ngôn bật cười không ngừng, đầu mày cuối mắt mày đều là cưng chiều.
……..
Lâm Cẩn Ngôn lên lầu thay quần áo, sau đó đi xuống lầu vào bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!