Chương 18: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Lâm Cẩn Ngôn giảng giải đề cho Giản vi, thuận tay viết lên vở nháp vài đề khác, vừa viết vừa nói: "Ra vài đề kiểu này cho cô, về phòng tự mình làm thử đi." LQĐ

Giản Vi gật đầu, hơi nghiêng đầu nâng cằm nhìn anh.

Đôi mắt cô nhìn anh không chớp mắt, Lâm Cẩn Ngôn không ngẩng đầu lên cũng có thể cảm nhận được tầm nhìn của cô, thuận miệng hỏi: "Nhìn cái gì?"

Giản Vi suy nghĩ một lúc, vẫn không nhịn được hỏi tới, "Lâm Cẩn Ngôn, anh tính chừng nào thì kết hôn?"

Cô muốn hỏi từ lúc nãy.

Tay cầm bút của Lâm Cẩn Ngôn dừng lại, ngẩng đầu lên, "Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?"

"Quan tâm anh chứ sao." Cô sờ mũi, hơi chột dạ.

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, sau hồi lâu mới trả lời cô, nói: "Tạm thời chưa nghĩ tới."

Giản Vi ngẩn ra, đôi mắt bỗng dưng sáng lên, "Vậy nghĩa là chờ vài năm nữa sao?"

Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, cúi đầu tiếp tục ra đề.

Giản Vi nghe Lâm Cẩn Ngôn nói vài năm nữa mới suy nghĩ tới chuyện kết hôn, tâm tình đột nhiên tốt lên.

Cô loan mắt, cười tủm tìm nhìn anh.

Qua một lúc, đột nhiên lại không nhịn được hỏi câu: "Lâm Cẩn Ngôn, hiện giờ anh có thích cô gái nào không?"

Lâm Cẩn Ngông khẽ giật mình, dừng vài giây, ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt Giản Vi và anh đối diện nhau, có chút hồi hộp không nói ra lời, hai tay bên dưới vô thức đan chặt vào nhau.

"Hỏi chuyện này làm gì?" Lâm Cẩn Ngôn bỗng mở miệng.

Giản Vi khẽ mím môi, nhỏ giọng nói: "Thì, thì quan tâm anh chứ sao."

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô, ánh mắt rất sâu.

Giản Vi căng thẳng xiết ngón tay, chống lại tầm mắt Lâm Cẩn Ngôn, ánh mắt hơi trốn tránh.

Đợi rất lâu, Lâm Cẩn Ngôn vẫn chưa trả lời cô.

Ngay lúc Giản Vi cho rằng anh không trả lời, đột nhiên lại nghe anh nói: "Có."

Giản Vi ngẩn ra, bỗng ngẩng đầu vô thức hỏi: "Ai vậy?"

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, chợt lấy bài kiểm tra đập lên đầu cô, nói: "Cô nhóc hỏi nhiều như vậy làm gì, về phòng làm bài tập của cô đi."

Nói xong từ trên sofa đứng lên xoay người trở về phòng.

Giản Vi nhíu mày, đưa tay lấy bài kiểm tra trên đầu xuống, chép miệng lẩm bẩm: "Hỏi chút cũng không được à."

Cô ngồi đó, ngẩn ngơ nhìn ngoài ban công, trong lòng có chút tò mò, lại có chút cảm giác khác thường.

Lâm Cẩn Ngôn có người trong lòng, anh ấy thế mà có người trong lòng.

Nhưng thật ra cũng rất bình thường, anh đã sắp ba mươi tuổi, sao có thể không có người trong lòng chứ.

Nhiều tuổi rồi mà chưa kết hôn, chẳng lẽ trong lòng có ánh trăng sáng nào đó khó có thể quên được?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!