Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Eo Giản Vi bị Lâm Cẩn Ngôn giữ lấy, tuy là mùa đông, nhưng trong nhà có đủ hệ thống sưởi ấm nên cô chỉ mặc chiếc áo len dệt kim mỏng, mỏng đến mức dường như cô có thể cảm nhận được nhiệt độ trên tay Lâm Cẩn Ngôn phủ bên eo cô. LQĐ
Toàn thân cô căng thẳng hơi run rẩy, trái tim đập kịch liệt, cứ như vậy một lúc, thậm chí cô cảm giác bệnh tim mình phát tác, thật sự rất khó thở.
Lâm Cẩn Ngôn đang dần ghé sát cô, môi anh gần như sắp chạm vào môi cô, cô đỏ bừng mặt, đôi mắt ướt át, lông mi run rẩy không ngừng, theo bản năng lùi về sau một bước, giọng run rẩy như không còn là chính mình, "Anh… Anh làm gì…."
Đôi mắt sắc của Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô thật sâu, khi cách môi Giản Vi không tới một ngón tay thì dừng lại.
Hai người hai mắt nhìn nhau, một người căng thẳng đến đỏ bừng cả mặt, một người thong dong bình tĩnh,
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào mặt cô một cái, thấp giọng nói: "Có gì này."
Anh nói xong, tay đè lên eo Giản Vi cũng buông ra, thân thể lùi ra sau, lại kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Giản Vi thở phào một hơi dài, đưa tay sờ má, nhỏ giọng hỏi: "Có…. Có gì sao?"
"Có." Lâm Cẩn Ngôn nghiêm túc trả lời cô.
"Thật…. Thật không?"
"Ừ." Vẻ mặt Lâm Cẩn Ngôn bình tĩnh, từ dưới đất đứng lên.
Giản Vi sững sờ ngẩng đầu hỏi, "Anh đi đâu vậy?"
"Rửa mặt." Lâm Cẩn Ngôn nói xong liền đi lên lầu.
Giản Vi nhìn theo bóng lưng anh, mãi cho đến khi trên lầu hai truyền tới tiếng đóng cửa mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Sững sờ một hồi lâu, đột nhiên đưa tay che gò má nóng rực của mình –
Cô vừa rồi… Thế mà lại nghĩ rằng Lâm Cẩn Ngôn muốn hôn cô.
Giản Vi mất mặt vô cùng, ôm đầu, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Lầu hai, Lâm cẩn Ngôn đứng ngoài ban công hút thuốc, gió lạnh thổi hồi lâu, cuối cùng mới thổi tan bớt lửa nóng trong người.
Nhưng trong đầu vẫn tràn đầy bóng dáng Giản Vi như cũ, hai mắt cô ngập nước, lông mi run rẩy căng thẳng, đôi môi anh đào hồng nhạt.
Hơi thở của anh không tự chủ nặng hơn vài phần, mi tâm nhíu chặt, đột nhiên cảm thấy vấn đề này rất khó giải quyết.
Vừa rồi, anh thế mà thiếu chút nữa không nhịn được.
Từ trước tới giờ chưa có người con gái nào có thể khiến anh không thể khống chế như vậy.
Sau một lúc lâu, anh đi tới trước bàn trà, hơi cúi người dụi đầu thuốc lá xuống gạt tàn, lắc đầu thở dài: Phiền lòng thật.
Lúc sắp sáng, cuối cùng Lâm Cẩn Ngôn cũng xuống lầu.
Giản Vi đã rửa mặt sạch sẽ, đang ngồi trên sofa xem chương trình đầu xuân.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn lên màn hình TV, mở miệng hỏi: "Hay không?"
Giản Vi nghe tiếng Lâm Cẩn Ngôn, quay đầu lại đáp anh: "Cũng hay, rất náo nhiệt."
Lâm Cẩn Ngôn đi xuống lầu liếc nhìn cô, nói: "Theo tôi ra ngoài."
Giản Vi sững sờ, "Đi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!