Chương 13: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Lâm Cẩn Ngôn không ăn đồ ngọt, một mình Giản Vi ăn hết cả cái bánh kem. LQĐ

Nào biết được vui quá hóa buồn, ăn đồ ngọt nhiều quá cuối cùng dạ dày điên cuồng cắn phá.

Vì ăn quá nhiều nên buổi tối cô bị đau dạ dày nằm trên giường lăn lộn, chảy cả nước mắt.

Cuối cùng đau quá không chịu được, run rẩy gọi điện thoại cho Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn tắm rửa xong đi ra ngoài chuẩn bị đi ngủ, điện thoại đầu giường đột nhiên rung lên.

Anh cúi đầu quét qua màn hình, chợt thấy tên Giản Vi.

Anh thấy hơi hoảng, cúi người cầm điện thoại lên.

"Làm sao vậy?" Vừa hỏi một kêu, bên kia liền truyền đến tiếng kêu đau đớn của Giản Vi.

Cả người Lâm Cẩn Ngôn chấn động, trong đầu đột nhiên nhớ tới lần trước bệnh tim cô phát tác thiếu chút nữa gặp chuyện không may.

Trong nháy mắt sắc mặt nặng nề cực điểm, cũng chẳng quan tâm gì nhiều, chạy nhanh lên lầu.

Đến phòng Giản Vi, trực tiếp đưa tay vặn cửa, may là lần này cửa không khóa.

Anh đẩy mạnh cửa ra, ván gỗ đập vào vách tường phát ra tiếng "Ầm" rất lớn.

Giản Vi co rúc trên giường, nghe tiếng động, đau khổ nâng mắt lên nhìn, vừa yếu ớt vừa tủi thân nói: "Lâm Cẩn Ngôn, tôi đau bụng…."

Lâm Cẩn Ngôn đi tới bên giường, cúi người cầm chặt tay Giản Vi, mày nhíu chặt: "Xảy ra chuyện gì? Không phải đau tim sao?"

Giản Vi lắc đầu ôm bụng: "Dạ dày… Đau dạ dày, ăn… Ăn nhiều…."

Lâm Cẩn Ngôn: "…….."

Một giờ sau, Lâm Cẩn Ngôn đen mặt bước nhanh từ trong phòng cấp cứu đi ra, Giản Vi thì chạy theo sau lưng.

Lâm Cẩn Ngôn bước quá nhanh, Giản Vi lại không dám đi nhanh, mắt thấy kéo dài khoảng cách với Lâm Cẩn Ngôn, hơi tủi thân gọi một tiếng: "Anh chờ tôi với!"

Lâm Cẩn Ngôn bước ra tới cổng bệnh viện, nghe Giản Vi gọi anh, cuối cùng dừng bước.

Giản Vi chạy theo sau, như một đứa bé đáng thương, kéo tay áo âu phục của anh, khẽ lắc lắc: "Lâm Cẩn Ngôn, anh đừng giận…."

Lâm Cẩn Ngôn trợn mắt nhìn cô, sắc mặt đen như đáy nồi.

Giản Vi tự giác đã làm sai chuyện, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mai này tôi không ăn nhiều như vậy nữa, anh đừng giận…. Lâm Cẩn Ngôn….."

Cô nói xong lại nhẹ nhàng lắc lắc ống tay áo của Lâm Cẩn Ngôn, đáng thương nhìn anh.

Đôi mắt Lâm Cẩn Ngôn nặng nề nhìn cô chằm chằm, hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn không khống chế nổi mắng cô một câu, "Giản Vi, cô ngốc chết đi được!"

Giản Vi đuối lý nên chép miệng, không dám lên tiếng.

Vì vừa nãy truyền nước trong phòng cấp cứu, trên đường về nhà Giản Vi ngồi bên vị trí ghế lái phụ, đầu tựa trên cửa kính nhắm mắt ngủ.

Tuyết rơi trắng xóa trong đêm tối, xe xuyên qua màn đêm chạy từ từ về nhà.

Chuông báo bình mình vang lên trong đêm tối.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn Giản Vi trong kính, cô nghiêng đầu nhắm mắt, ngủ rất say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!