Chương 12: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Giản Vi quả thật mất mặt đến muốn điên rồi, nguyên cả buổi sáng đều ở trong phòng không dám xuống lầu, lúc thì nằm lỳ trên giường cắn chăn ảo não, lúc thì chạy tới trước bàn học bài muốn dời sự chú ý, nhưng một màn vừa nãy không ngừng xuất hiện trong đầu, sự ấm áp và mùi vị khi Lâm Cẩn Ngôn dán vào môi cô làm thế nào cũng không tản đi được. LQĐÔN

Khoảnh khắc vừa nghĩ tới môi kề môi với Lâm Cẩn Ngôn, cả trái tìm đều thình thịch nhảy dựng lên.

Giản Vi vì cảm thấy xấu mặt nên không dám ra ngoài, cũng không xuống lầu làm cơm trưa.

Mười hai giờ trưa, Lâm Cẩn Ngôn đói bụng chạy vào bếp mở tủ lạnh nhìn lướt qua, chỉ có há cảo là có thể trực tiếp bỏ vào nồi. Nhưng mấy hôm nay quen ăn của Giản Vi nấu, anh nhíu mày, sau đó ghét bỏ đóng tủ lạnh lại xoay người đi ra khỏi bếp chạy lên lầu.

Trên lầu, Giản Vi đang dựa vào bài tập dời lực chú ý của mình, lúc tiếng gõ cửa vang lên, sợ tới mức toàn thân run rẩy, mặt mũi trắng bệch.

Ôi mẹ ơi, vậy phải làm sao bây giờ! Sẽ không bắt cô chịu trách nhiệm đấy chứ?

Cô ngồi trên ghế bình ổn hô hấp, ngay cả một hành động nhỏ cũng không dám.

Lâm Cẩn Ngôn chờ một lúc, không thấy Giản Vi mở cửa lại kiên nhẫn gõ thêm lần nữa.

Giản Vi vẫn không nhúc nhích, trong phòng lặng im không một tiếng động, muốn làm Lâm Cẩn Ngôn có lỗi giác là cô đang ngủ không nghe thấy gì cả.

Lâm Cẩn Ngôn đứng bên ngoài, hai tay đút trong túi quần, lưng biếng nhác dựa trên tường, suy nghĩ một lúc, khóe miệng cong lên cười khẽ.

Chậc, cô nhóc đang thẹn thùng cơ đấy.

Anh im lặng một lúc rồi lại gõ cửa, trong giọng nói mang theo vài phần ý cười. "Đừng trốn nữa, mau ra đây đi tôi đói bụng."

Giản Vi ngồi trong phòng dùng sức cắn răng, đói bụng thì tự đi làm cơm đi!

Cửa phòng vẫn đóng chặt như cũ, ý cười trong mắt Lâm Cẩn Ngôn càng sâu, đột nhiên nói: "Giản Vi, nếu cô trốn tránh tôi như vậy tôi sẽ hiểu lầm đấy."

Giản Vi sững sờ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cửa, hiểu lầm? Anh ấy hiểu lầm chuyện gì?

Đang nghĩ ngợi thì giọng Lâm Cẩn Ngôn lại truyền vào, nói: "Giản Vi, vừa nãy không phải cô cố ý đấy chứ?"

Vừa dứt lời, cửa đột nhiên mở từ trong ra.

Đôi mắt Giản Vi trợn tròn, toàn thân căng cứng, to tiếng cãi lại cho mình: "Không phải tôi cố ý!"

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô chằm chằm, trong mắt hiện lên vài phần vui vẻ: "Chắc chắn?"

Giản Vi quả thật muốn điên rồi, sốt ruột nói: "Đương nhiên chắc chắn! Sao vừa rồi tôi cố ý hôn anh được chứ? Tôi đâu có bệnh!"

Giọng nói vừa dứt, trong nháy mắt sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn nghiêm túc hẳn, đôi mắt hơi híp, ánh mắt không vui nhìn Giản Vi.

Có bệnh? Cố ý hôn anh chính là có bệnh? Cô đây là đang ghét bỏ anh?

Lâm Cẩn Ngôn bị Giản Vi chọc tức điên lên, trong ngực khó chịu, hung hăng trừng mắt liếc cô: "Xuống lầu nấu cơm!"

Nói xong liền xoay người đi xuống lầu.

Giản Vi trợn mắt, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Cẩn Ngôn, vẻ mặt đầy hoang mang.

Người này…. Sao đột nhiên nổi giận là nổi giận ngay vậy?

Quên đi, cô cũng không muốn tìm hiểu nguyên nhân đàn ông âm tình bất định.

Cô về phòng rửa tay rồi xuống lầu nấu cơm.

Lúc ăn cơm, hai người đều không nói gì, cơm nước xong Lâm Cẩn Ngôn lên lầu thay quần áo, sau đó ra khỏi nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!