Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Lâm Cẩn Ngôn ngồi trên giường một lúc, ổn định tâm tình sau đó mới xỏ dép đi xuống giường. LQĐ
Vào phòng tắm tắm rửa, nước ấm áp từ trên đỉnh đầu dội xuống, dần dần xóa tan những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Mười phút sau anh mặc áo tắm đi ra, cầm khăn lau dưới người rồi tiện tay quăng khăn lên tủ đầu giường, thay quần áo xong bước xuống lầu, người đã hoàn toàn khôi phục bình tĩnh.
Dưới lầu, Giản Vi đã nấu xong cơm đang tính lên lầu gọi Lâm Cẩn Ngôn xuống ăn cơm, mới vừa tới cầu thang thì đã thấy Lâm Cẩn Ngôn đi từ trên xuống.
Vừa thấy anh, lập tức nhớ lại chuyện ngày hôm qua, căng thẳng nhìn anh, cẩn thận dè dặt hỏi: "Anh… Anh cái kia không sao chứ?"
Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, không để ý tới cô mà đi xuống lầu, bước thẳng ra ngoài cửa, cầm báo hôm nay từ ngoài cửa xoay người đi vào ngồi trên sofa.
Toàn thân Lâm Cẩn Ngôn tản ra hơi thở mát mẻ mà có vẻ xa cách, Giản Vi nhất thời hơi sợ anh, không dám hỏi gì thêm, chỉ nhỏ giọng nói một câu: "Đã làm xong đồ ăn sáng….."
Lâm Cẩn Ngôn lại "Ừ" một tiếng, trả lời cô, "Lát nữa tôi qua."
Giản Vi gật đầu lặng lẽ xoay người đi vào phòng ăn ăn sáng.
Trong lòng có chút lo sợ bất an, Lâm Cẩn Ngôn đang giận cô chăng?
Giản Vi vừa ăn được một nửa thì Lâm Cẩn Ngôn mới đi vào, cô vội đứng dậy nói: "Tôi múc cháo cho anh."
Nói xong chạy vào phòng bếp múc thêm một chén cháo cho anh rồi quay về đưa cho Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn đưa tay nhận, giọng bình thản nói một tiếng "Cảm ơn."
Giản Vi lắc đầu ngại ngùng ngồi xuống.
Hai người đều tự ăn phần của mình, không ai nói chuyện.
Thỉnh thoảng Giản Vi lén ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Cẩn Ngôn, nhưng đối phương hoàn toàn không để ý tới cô, vừa ăn cơm vừa cầm tạp chí tài chính và kinh tế chăm chú xem.
Giản Vi liếc trộm nhiều lần, từ đầu tới cuối không thấy Lâm Cẩn Ngôn không đáp lại cô, cuối cùng không nhịn được mở miệng nhỏ giọng hỏi: "Lâm Cẩn Ngôn, có phải anh giận tôi không? Chuyện ngày hôm qua tôi thật sự không cố ý, anh đừng giận được không?"
Trong lời nói mang theo vài phần ý tứ nịnh nọt, Lâm Cẩn Ngôn liền giật mình, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Giản Vi khẽ mím môi, đôi mắt trợn to căng thẳng nhìn anh.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô chằm chằm, trầm mặc vài giây mới mở miệng trả lời cô: "Không giận cô."
"Vậy làm gì mà anh không để ý tới tôi?" Giản Vi lập tức hỏi.
Hôm qua còn mua giày cho cô, hôm nay sao lại đột nhiên lạnh lùng với cô?
"……" Lâm Cẩn Ngôn bỗng không biết trả lời thế nào, dù sao cũng không thể nói là muốn giữ khoảng cách với cô.
Suy nghĩ một lúc mới đáp cô: "Nghĩ tới chuyện công việc nên không để ý."
Giản Vi nghe vậy lập tức đi tới trước mặt anh, đôi mắt sáng lấp lánh: "Thật vậy chăng?"
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô hồi lâu, sau nửa ngày đột nhiên giơ tay lên, ngón giữa búng vào trán cô một cái, thấp giọng dạy cô: "Nghĩ vớ vẩn gì đó."
Nói xong đứng lên xoay người đi ra ngoài.
Giản Vi nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn của Lâm Cẩn Ngôn, đưa tay sờ lên trán chỗ bị Lâm Cẩn Ngôn búng, tự lẩm bẩm: "Sao búng người ta chứ, đau chết mất."
Quay đầu lại, tầm mắt rơi xuống tờ tạp chí trên bàn.
Nghĩ tới bộ dạng chăm chú lúc nãy của Lâm Cẩn Ngôn, tò mò cầm tờ tạp chí lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!