Eidt: Ngọc Hân – diễn đàn
Sáu giờ Lâm Cẩn Ngôn tan tầm, trên đường về bị kẹt xe, khi về đến nhà đã là tám giờ. LQĐ
Trong nhà tối đen như mực, đèn không bật.
Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, trễ như vậy rồi, chẳng lẽ còn chưa về?
Anh chạy xe vào gara, lúc xuống xe thuận tay xách túi giấy để trên ghế lái phụ xuống, bên trong có đôi giày đế bằng mới mua cho Giản Vi.
Lâm Cẩn Ngôn cầm túi giấy, cúi đầu nhìn thoáng qua, hơi nhíu mày, không biết đang suy nghĩ gì. Dừng hồi lâu mới ngẩng đầu đi vào cửa.
Trong phòng khách tối mịt, nhưng hệ thống lò sưởi lại bật.
Theo bản năng Lâm Cẩn Ngôn bật đèn lên.
Giản Vi nằm trên sofa ngủ, bỗng đèn bật sáng, chiếu vào mắt làm cô hơi chói, vô thức đưa tay che mắt.
Lâm Cẩn Ngôn thấy Giản Vi ngủ trên ghế thì nhíu mày, hỏi: "Sao lại ngủ trên sofa?"
Giản Vi hơi thích ứng với ánh sáng đèn, từ trên ghế ngồi dậy, trả lời anh: "Tôi chờ anh."
Nói xong liền đứng dậy đi tới trước mặt Lâm Cẩn Ngôn.
Thấy tay Lâm Cẩn Ngôn cầm túi to, theo bản năng đưa tay nhận lấy, "Anh mua giày à?"
Cô nhìn thoáng vào bên trong, là hộp đựng giày.
Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, dừng vài giây mới nói tiếp: "Của cô."
Giản Vi nghe vậy bỗng dưng sững sờ, cho là mình nghe lầm, đôi mắt mở to, kinh ngạc hỏi: "Của tôi? Lâm Cẩn Ngôn anh nói đây là mua cho tôi sao?"
"Ừ."
Nghe câu trả lời khẳng định, Giản Vi vừa kinh ngạc vừa vui sướng, theo bản năng ôm túi giấy vào trong ngực, cười vui vẻ với Lâm Cẩn Ngôn: "Cảm ơn anh nhé Lâm Cẩn Ngôn."
Lâm Cẩn Ngôn nâng mắt, chỉ thấy Giản Vi loan mắt, vẻ mặt tươi cười.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng lấp lánh của cô, không biết vì sao trong lòng đột nhiên hơi rối loạn.
Anh bình tĩnh dời tầm mắt, nói: "Lần trước thấy giày cô ngấm nước, mùa đông tuyết rơi nhiều, nếu ướt thì sẽ dễ cảm lạnh."
Giản Vi thấy Lâm Cẩn Ngôn quan tâm cô, cảm động không thôi, vội nói: "Cảm ơn anh Lâm Cẩn Ngôn, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho mình."
Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, sau đó bổ sung thêm một câu, "Bản thân cô bị cảm cũng không sao, nhưng tôi lười chăm sóc cô."
Giản Vi: "…."
Lâm Cẩn Ngôn đi lên lầu, Giản Vi đứng im tại chỗ, tức giận trợn mắt nhìn bóng lưng anh.
Người này thật sự là, rõ ràng làm chuyện khiến người ta cảm động, cố tình cuối cùng lại phải nói một câu làm người ta ghét.
Ai muốn anh ấy chăm sóc chứ!
……
Lâm Cẩn Ngôn lên lầu thay quần áo, sau đó xuống lầu thì Giản Vi đang ngồi trên sofa thử giày.
Anh đi qua liếc một cái, giọng nhàn nhạt hỏi: "Thử chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!