Chương 8: (3)

Cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ với bố mẹ Lục Dịch Niên đã được Thời Tiên và anh cùng nhau khỏa lấp, cả hai đều ăn ý không nhắc đến chuyện đó, khi gặp nhau vẫn giữ nguyên phương thức chung sống như thường ngày.

Thời Tiên đến thực tập tại một chương trình tin tức điều tra ký sự xã hội rất nổi tiếng. Việc có thể vào được một tổ tốt như vậy, tuy không thể tách rời hồ sơ năng lực xuất sắc của Thời Tiên, nhưng phần lớn cũng nhờ vào sự tiến cử của các giảng viên trong khoa.

Ngày đầu tiên đến báo danh, Thời Tiên được nhân viên nhân sự dẫn đi gặp người phụ trách bộ phận, sau đó đưa cô đến chỗ làm việc.

Người phụ trách trực tiếp được phân công cho Thời Tiên là một phóng viên kỳ cựu gần bốn mươi tuổi tên là Thôi Thành Tĩnh. Tuy nhiên, vì đang đi phỏng vấn ở ngoại tỉnh nên Thời Tiên vẫn chưa gặp được người thật.

Ngồi phía sau cô là một thực tập sinh khác mới đến cách đây không lâu tên Phương Mẫn. Hai người chào hỏi nhỏ nhẹ và trao đổi thông tin về trường lớp. Đối phương ghé sát lại hỏi: "Người dẫn dắt cậu là cô Thôi hả?"

Thời Tiên mím môi gật đầu, lịch sự hỏi lại: "Còn cậu?"

"Mình á, là thầy Lưu. Đó, ngồi đằng kia kìa, người đeo kính gọng đen ấy." Cô gái khẽ chỉ tay, rồi hạ thấp giọng nói: "Mình nghe nói cô Thôi khó tính lắm nha, nghiêm khắc cực kỳ luôn."

Dứt lời, lãnh đạo bộ phận bưng ấm trà đi ngang qua, đối phương vội vàng quay người lại, dán mắt vào màn hình máy tính.

Nhân sự kéo Thời Tiên và Thôi Thành Tĩnh vào chung một nhóm chat, rồi tag tên Thời Tiên vào: "Cô Thôi, đây là thực tập sinh mới của chúng ta, cô có thể trao đổi với em ấy xem có việc gì giao cho em ấy làm không nhé."

Thời Tiên nâng điện thoại, cẩn thận cân nhắc từng chữ: "Cô Thôi, mong cô chỉ bảo thêm ạ! Không biết cô có tiện cho em kết bạn wechar không ạ?"

Thôi Thành Tĩnh rất nhanh đã xuất hiện trong nhóm, không hổ là phóng viên kỳ cựu, phong cách nhìn qua là biết rất thạo việc, câu từ ngắn gọn: "Được, kết bạn bây giờ luôn rồi gọi điện thoại."

Thú thực là Thời Tiên vẫn rất căng thẳng. Cô nhấn gửi lời mời kết bạn, đối phương thông báo chấp nhận chỉ trong vài giây, và giây tiếp theo cuộc gọi wechat đã tới. Tim Thời Tiên đập loạn nhịp, cô vội vàng vơ lấy tai nghe, vừa đeo vừa chạy nhanh đến khu vực trà nước không người, bấy giờ mới bắt máy: "Alo, em chào cô Thôi ạ…"

Giọng nữ trong điện thoại đầm và đầy nội lực, nhưng ngữ khí thì nhạt nhẽo đến mức gần như vô tình: "Thời Tiên? Em tự giới thiệu về mình đi."

Kinh nghiệm thực tập của Thời Tiên gần như có thể coi là chẳng có gì để nói, chưa kể được bao lâu đã bị Thôi Thành Tĩnh ngắt lời: "Ok, tình hình sơ bộ tôi nắm rồi. Thế này, tôi đang có việc cần em làm, yêu cầu cụ thể đã gửi qua wechat, khoảng chiều làm xong gửi cho tôi là được."

Thời Tiên hơi không theo kịp nhịp độ của bà, vừa kịp đáp vâng thì điện thoại đã ngắt.

Thôi Thành Tĩnh đang thực hiện tin tức về vụ ô nhiễm từ một nhà máy nhuộm hóa chất tại một ngôi làng ở địa phương nọ. Nhà máy này tự ý lắp đặt ống ngầm, xả thải trái phép các chất gây ô nhiễm cực độc, ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến đời sống sức khỏe của cư dân địa phương.

Thôi Thành Tĩnh muốn tìm hiểu mức độ ô nhiễm, cụ thể là có những chất hóa học nào, gây ra tác hại gì, cần phải phỏng vấn được các chuyên gia trong lĩnh vực bảo vệ môi trường. Bà yêu cầu Thời Tiên tổng hợp thông tin nền và phương thức liên lạc của khoảng một trăm chuyên gia về hóa học hoặc bảo vệ môi trường trên phạm vi toàn quốc có khả năng tiếp nhận phỏng vấn.

Thời Tiên hoàn toàn mông lung. Dù biết hỏi câu này rất ngốc, nhưng cô vẫn yếu ớt gửi tin nhắn đi: "Cô Thôi, cho em hỏi những chuyên gia thế này thì thường tìm qua kênh nào là tốt nhất ạ?" Thôi Thành Tĩnh đáp: "Tra cứu mạng, tư liệu trên website chính thức, email, số điện thoại."

Thời Tiên vẫn chưa hiểu rõ lắm, hỏi thêm hai câu, đối phương gửi lại một tin nhắn thoại, thấp thoáng vẻ thiếu kiên nhẫn: "Cứ tìm tài liệu công khai mà tra, tôi nói thế còn chưa đủ rõ à? Đây đều là những yêu cầu về năng lực cơ bản nhất còn gì?" Thời Tiên không dám hỏi thêm nữa: "Dạ vâng, cô cứ bận việc đi ạ, em đi làm ngay đây."

Thời Tiên thử làm một phen theo cách hiểu của mình nhưng không có kết quả gì. Cô suy đi tính lại, quyết định nhắn tin riêng trên wechat cho một đàn chị có quan hệ khá tốt trong khoa để cầu cứu.

Đến cả đàn chị cũng phải tặc lưỡi: "Em là người mới mà vừa vào đã bắt tìm số lượng nhiều thế trong thời gian ngắn vậy á? Căng quá nhỉ."

Đàn chị gợi ý cô trước tiên hãy vào trang web công khai của các trường đại học lớn để tìm, tất cả hướng nghiên cứu và lĩnh vực sở trường của các chuyên gia đều được liệt kê ở đó, ví dụ như giáo sư khoa môi trường, khoa hoá học. Đây là một hướng đi đúng đắn, Thời Tiên vùi đầu vào làm việc, nhưng vì lần đầu làm công việc tương tự nên hiệu suất vô cùng chậm chạp, cả buổi sáng mới tổng hợp được hơn hai mươi người.

Phương Mẫn lúc đi ăn cơm ở căn tin có hỏi Thời Tiên có muốn đi cùng không, cô nghĩ ngợi rồi từ chối, tự mình xuống quán cà phê dưới lầu mua một chiếc sandwich, giải quyết bữa trưa qua loa.

Vừa ăn xong đã nhận được tin nhắn của Thôi Thành Tĩnh: "Tổng hợp được bao nhiêu rồi? Gửi tôi xem qua."

Nộp kết quả vào buổi chiều, giả sử cần hoàn thành trước năm giờ. Cả buổi sáng ba tiếng đồng hồ cô chỉ tìm được hai mươi chuyên gia, cứ đà này thì dù sau đó có không nghỉ tay một giây nào cũng chẳng thể hoàn thành con số một trăm. Chắc chắn sẽ để lộ sự yếu kém, Thời Tiên nén áp lực gửi bảng Excel mình đã làm qua, chờ đợi cơn bão ập đến.

Quả nhiên, Thôi Thành Tĩnh nhanh chóng gọi cuộc gọi thoại cho cô, ngữ khí nghe qua là biết đang rất bất mãn: "Em tự nhìn xem mình tìm cái thứ gì đây? Tạm thời chưa bàn đến số lượng, chuyên gia cho nhà máy hóa chất, tôi cần là người liên quan đến thuốc nhuộm dệt may, chứ không phải bất cứ chuyên gia môi trường hóa học nào cũng được. Cái chuyên gia xử lý ô nhiễm không khí này em tìm, em thấy có tác dụng gì không?"

Thành quả nỗ lực suốt ba tiếng đồng hồ bị hạ thấp đến mức không đáng một đồng, Thời Tiên siết chặt lòng bàn tay xin lỗi: "Em xin lỗi cô Thôi, nhưng thông tin này thực sự rất khó tìm, nên những người tìm được em đều đưa vào—"

"Tôi tuyển em thực tập là để nghe em tìm lý do sao? Nếu dễ tìm thì tôi có cần em giúp không? Hiện tại tôi đang đi lấy tin ở ngoài, rất bận, không muốn thực hiện kiểu giao tiếp vô hiệu thế này."

Thời Tiên trong học tập luôn thể hiện xuất sắc, chưa bao giờ bị thầy cô khiển trách nặng lời như vậy. Trong lúc đó, Lục Dịch Niên gửi tin nhắn wechat hỏi cô thực tập thế nào, Thời Tiên dụi mắt, cố gắng vực dậy tinh thần trả lời anh: "Khó quá đi mất! Cảm giác em không hoàn thành được nhiệm vụ rồi [mèo con khóc nhè. jpg]"

Lục Dịch Niên hỏi nhiệm vụ thế nào, Thời Tiên đang tranh thủ từng giây nên chỉ kịp kể sơ qua cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!