Học kỳ mùa thu trôi qua rất nhanh, Thời Tiên cuối cùng cũng bắt đầu quen với cuộc sống trong khuôn viên trường Thanh Hoa. Tuy nhiên, có một điều cô không ngờ tới, mùa đông ở Bắc Kinh sao mà lạnh đến thế. Mặc mấy lớp áo len, cộng thêm cả áo khoác phao mà vẫn không ăn thua, gió lạnh rít từng hồi, cái rét như thấm tận vào da thịt.
Thời Tiên không còn làm những công việc bán thời gian cần lao động chân tay nữa. Ngược lại, cô giúp người ta soạn thảo báo cáo, văn bản trên mạng, dùng kiến thức để đổi lấy tiền bạc. Hiệu suất và số tiền kiếm được nhờ đó cao hơn trước rất nhiều.
Cô cũng thường xuyên liên lạc với mẹ Trương, biết cuộc sống của bà mọi chuyện đều ổn thỏa, Thời Tiên mới yên lòng. Cô cũng lục tục tích cóp được một ít tiền, nói muốn gửi về cho mẹ Trương, nhưng bị bà nghiêm giọng từ chối.
Dù vậy, mẹ Trương vẫn nhắc nhở cô: "Nhà cô ruột con từ lúc con đi đến giờ chưa lúc nào để yên đâu, trong thời gian đó còn đến chỗ ta làm loạn hai lần, nhưng ta không nói gì hết."
Thời Tiên hiểu ý tứ trong lời bà nói, với tính cách của Viên Chí Thành và Thời Hạ Lan, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ từ phía nhà trường tra ra nơi cô đến, không chừng còn tìm đến tận Bắc Kinh. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện phải tốn kém công sức, trước mắt xem ra khả năng này không lớn.
"Mẹ Trương, con làm phiền mẹ quá." Thời Tiên áy náy nói.
"Không có, chuyện đó có đáng gì đâu." Giọng mẹ Trương bỗng cao lên: "Còn con kìa, học hành có mệt không, có vất vả lắm không con?" Hôm nay là trận tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh, những bông tuyết lả tả rơi, chóp mũi Thời Tiên lạnh đến đỏ ửng, cô quấn chặt cổ áo bông, ngoan ngoãn trả lời: "Con không mệt ạ."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Cúp điện thoại, Thời Tiên thấy trên thao trường trắng xóa một màu, dăm ba nhóm sinh viên đang đắp người tuyết. Tuyết xốp và mềm, họ đuổi bắt nhau chơi ném tuyết. Thời Tiên chăm chú nhìn một hồi, chợt thấy túi áo rung nhẹ.
Là Biển của cô. Anh nói: Bắc Kinh trời lạnh, nhớ mặc thêm quần áo vào.
Vừa nhìn thấy tin nhắn của anh, Thời Tiên đã quẳng hết phiền não ra sau đầu. Cô cười híp cả mắt, báo cáo với anh: Em mặc tận năm lớp đây này, ấm lắm rồi ạ.
Nhớ đeo khẩu trang chống gió. Anh dặn dò như một người bề trên.
Sao anh biết mũi cô đã lạnh đến mất cả cảm giác rồi nhỉ? Thời Tiên nghe lời anh, kéo khăn quàng lên một chút, chỉ để lộ đôi mắt đen láy tròn xoe.
Chủ quan Thời Tiên cho rằng lúc anh gửi câu nói này chắc hẳn đang mỉm cười, cô hỏi: Chỗ anh thời tiết có tốt không ạ?
Lần này đợi khoảng năm phút, anh hồi âm: Giống em.
Bên má Thời Tiên hiện ra lúm đồng tiền nhỏ. "Giống em", cảm giác có một sự trùng hợp và duyên phận khiến người ta vui vẻ, điều này tốt hơn bất kỳ câu trả lời nào khác.
Thời Tiên: Vậy anh cũng phải mặc thêm áo vào đấy. Đừng để bị lạnh. Đồng thời trích dẫn lặp lại lời anh: Nhớ đeo khẩu trang chống gió.
Biển đáp: Anh rất ít khi ra ngoài trời.
Thời Tiên sững người, thắc mắc gõ chữ: Tại sao? Có liên quan đến nghề nghiệp không ạ? Sau đó cô lại xóa nửa câu sau, chỉ để lại hai chữ: Tại sao?
Đến tận bây giờ, Thời Tiên vẫn chưa hỏi tên anh. Về tất cả những gì thuộc về anh, hay bất kỳ thông tin nào ngoài đời thực, cô đều không muốn biết. Thậm chí biết dù chỉ một phân một li cũng là sự phá hủy đối với hình tượng cụ thể mà cô đã xây dựng trong đầu.
Lần này mãi đến tận lúc tối muộn Thời Tiên về ký túc xá vẫn không nhận được tin nhắn của anh.
Kể từ khi quen biết hơn nửa năm nay, tuy số lần không nhiều nhưng thỉnh thoảng anh lại có tình trạng như vậy, đột nhiên biến mất, như thể trên đời này không có người này vậy, bặt vô âm tín. Nhưng cách vài ngày sau nhắn tin lại, Thời Tiên sẽ thấy anh vẫn luôn dừng chân tại đó chờ cô.
Điều này đôi khi khiến Thời Tiên không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, nhưng mối quan hệ này vốn dĩ đã không thể nắm bắt, cũng không thể định nghĩa. Cô coi anh là một người trưởng thành thân thiết, một người có thể dựa dẫm, chỉ cần anh còn hồi âm, cô cũng không muốn vướng bận vào những câu hỏi thế này thế kia nữa.
—
Sau học kỳ hè năm 2015, Thời Tiên đã trở thành một trong những sinh viên có thành tích học tập xuất sắc nhất khoa.
Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ đầy thực dụng, khó tránh khỏi việc nhìn vào những hào quang này. Một vài người bạn trước đây vốn chẳng mấy khi trò chuyện với Thời Tiên cũng bắt đầu dần trở nên thân thiết với cô hơn. Dù trong những mối quan hệ đó, Thời Tiên thường ở thế bị động, nhưng mọi thứ đều đang chuyển biến theo quỹ đạo tốt đẹp hơn.
Việc tham gia vào ban văn nghệ đã giúp Thời Tiên được rèn luyện rất nhiều. Học kỳ mùa thu năm thứ hai sẽ tổ chức cuộc thi Tiếng hát của trường, vòng chung kết diễn ra vào khoảng tháng mười một, nên từ tháng bảy, các thành viên trong ban đã bắt đầu bận rộn.
Để một đêm diễn văn nghệ thành công cần rất nhiều yếu tố: địa điểm, ánh sáng, sân khấu, khách mời, thiếu một thứ cũng không được. Những buổi họp và tập luyện dày đặc đã tạo nên một tình đồng chí gắn bó, tình cảm giữa các thành viên trong ban văn nghệ thậm chí còn thân thiết hơn cả bạn bè trong lớp của họ.
Dưới sự sắp xếp khẩn trương, cuộc thi Tiếng hát của trường thành được ra mắt rầm rộ. Lần này họ mời được cả ca sĩ đoạt giải Kim Khúc của làng nhạc Hoa ngữ về ngồi ghế giám khảo. Thời Tiên thuộc nhóm ánh sáng, nghe theo sự điều phối của tổng chỉ huy, Lục Dịch Niên đã trúng cử chức trưởng ban, cũng là người chịu trách nhiệm lớn nhất cho cuộc thi lần này.
Toàn thể thành viên đã dành bốn tháng để chuẩn bị cho giải thi đấu lớn này, bao gồm nhiều lần thử giọng, tổng duyệt sân khấu, khớp đội hình, cùng với việc liên hệ tài trợ và trao đổi về thiết bị âm nhạc tại hiện trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!