Chương 29: Đoạn kết

Sáu giờ sáng, Thời Tiên đột nhiên choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Cô mở to mắt, đăm đăm nhìn lên trần nhà trắng toát, lồng ngực phập phồng th* d*c dữ dội. Sao cô lại mơ thấy cơn ác mộng đó nữa rồi? Bệnh viện, mùi nước sát trùng, tiếng còi xe cứu thương gào rú liên hồi, dòng người hỗn loạn lay động, những tiếng khóc gào xé lòng…

Trên tủ đầu giường có lọ thuốc, Thời Tiên nghiêng người, vươn tay với lấy theo bản năng. Cô ngồi dậy với tâm trạng vẫn chưa hoàn hồn, khắp người đẫm mồ hôi lạnh, cô đón lấy ly nước lạnh bên cạnh, nuốt chửng hai viên thuốc an thần. Làm nghề này là vậy, khi áp lực quá lớn rất dễ phát sinh các vấn đề về tâm lý và tinh thần.

Lại một năm nữa đến kỳ họp lớp, vào giữa hè, gần ngày sinh nhật của Tống Hoài Lễ. Kể từ khi đôi chân hồi phục, anh bắt đầu tiếp quản nhiều công việc của tập đoàn họ Tống hơn. Những ngày này anh đang đi công tác nước ngoài, anh đã đi rất lâu rồi, cô nhớ anh đến phát điên. Cô hỏi anh khi nào mới về, nhưng vì lần này sự việc khá hóc búa nên vẫn chưa có ngày về chính xác. Thời Tiên thầm tính toán, nếu thực sự không được, cô sẽ bay sang đó với anh.

Tiếng chim ngoài cửa sổ ríu rít, Thời Tiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà, hồi lâu sau mới gượng dậy. Dạo gần đây cô hay bị đau đầu, mất ngủ, cũng chẳng rõ nguyên nhân vì sao. Có lẽ là do vụ án lớn gần đây, sự việc xảy ra quá đột ngột, tính chất lại quá tàn ác nên đã ảnh hưởng đến cảm xúc của cô.

Đầu giường của cô luôn đặt một lọ thuốc ngủ nhỏ màu trắng, tối qua cô không nhịn được mà uống hai viên, cô không cho Tống Hoài Lễ biết, nếu không anh nhất định sẽ nổi giận.

Trên giường có một chiếc áo cũ của anh, là chiếc sơ mi màu kem chất liệu đay mịn. Mỗi khi anh rời xa cô quá lâu, Thời Tiên lại lấy nó ra, ôm vào lòng khi ngủ, như thể anh vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Thời Tiên thức dậy, đi rửa mặt đánh răng. Cô nhìn mình trong gương, có một khoảnh khắc cô thấy lại dáng vẻ của chính mình năm hai mươi mấy tuổi vừa mới tốt nghiệp. Cộ tóc đuôi ngựa cao, trẻ trung đầy sức sống, chưa trải sự đời. Chớp mắt một cái, trước mặt lại là một người phụ nữ có nghề nghiệp ở độ tuổi ba mươi chín chắn và thạo việc. Thời Tiên vỗ vỗ mặt mình, thầm mỉm cười trong lòng.

Hôm nay là buổi họp lớp. Những người như họ, sau khi bước chân vào xã hội thì mỗi người một ngả, lời hẹn gặp mặt hàng năm ngày xưa chưa bao giờ thực hiện được. Đã gần bảy tám năm trôi qua, một khoảng thời gian dài như vậy, cuối cùng mới có thể tề tựu đông đủ.

Thời Tiên băng qua đường, đứng ở giao lộ đợi tài xế đến đón. Phố xá phồn hoa, trung tâm thương mại lớn nhất thành phố treo những tấm biển quảng cáo khổng lồ trên tường. Thời Tiên đột nhiên cảm thấy quầng sáng của đèn giao thông lung lay trong thoáng chốc, đến khi cô nhìn kỹ lại thì xung quanh người qua kẻ lại vẫn y hệt như lúc nãy.

"Tiêm tĩnh mạch Furosemide."

Thời Tiên lên xe, theo thói quen mở radio không dây để nghe tin tức vừa xảy ra. Tài xế Hạo Xương bị câm, không nói chuyện được, bao nhiêu năm nay vẫn luôn trung thành tận tụy bên cạnh Tống Hoài Lễ. Sau khi xuống xe, Thời Tiên vẫy tay chào tạm biệt anh ta ngoài cửa. Hạo Xương nhìn cô, dường như có điều gì muốn nói, Thời Tiên mỉm cười: "Khi nào xong việc tôi sẽ gọi điện cho anh."

Xe lăn bánh rời đi.

Thời Tiên lên lầu, lần theo chỉ dẫn tìm đến nhà hàng mà nhóm hội sinh viên đã đặt. Khả năng phương hướng của cô luôn không tốt, nếu có Tống Hoài Lễ ở đây thì chắc chắn không cần tìm lâu thế này. Rõ ràng đã trừ hao bốn mươi phút, kết quả lúc tìm thấy phòng bao lại vừa vặn sát giờ.

Trong phòng rượu nồng chén cạn, họ đã không đợi được mà khui rượu trước, từng gương mặt tươi cười tràn ngập trong tầm mắt. Thời Tiên lại nhìn thấy Lục Dịch Niên, anh vừa mới kết hôn gần đây, hôm nay dẫn theo người vợ mới cưới của mình, đó là một người phụ nữ dịu dàng đoan trang, không phải Từ Diệu Cần. Người phụ nữ nhỏ nhẹ nép vào cánh tay Lục Dịch Niên, ai nấy đều trầm trồ khen ngợi.

Bao nhiêu năm qua đi, mọi người đều đã thay đổi rất nhiều. Thoát khỏi vẻ ngây ngô, ăn mặc sang trọng, nụ cười trên mặt vô cùng chừng mực. Có một hậu bối làm trong ngành báo chí nhìn thấy Thời Tiên, ánh mắt chợt lóe lên, rồi cẩn thận và lo lắng gọi một tiếng: "Thời lão sư!"

Người đó bưng ly rượu bước tới, nói mình vô cùng ngưỡng mộ cô. 

Thời lão sư đây là một cây bút tự do lừng lẫy, sự nhạy bén với tin tức và sự kiên định với nghề phóng viên của chị khiến người ta nể phục. Chị luôn chỉ nói lên sự thật, lên tiếng vì những nhóm người yếu thế nhất, dốc hết sức mình để giúp đỡ những người cần giúp.

Thời Tiên không quen biết hết mọi người trong hội sinh viên, nhưng cô rất thân thiện chạm ly với người hậu bối này. Khi mọi người đến đã gần như đông đủ, họ ngồi vây quanh vài bàn tiệc. Thời Tiên được mời vào bàn chính, sắp xếp ngồi cạnh Lục Dịch Niên. Họ nhìn nhau, mỉm cười nhẹ nhàng.

Dường như thời sinh viên vẫn còn như ngày hôm qua, những người ngồi đây ai nấy đều tràn đầy cảm khái. Trong bữa tiệc có rất nhiều chủ đề để nói, bàn về bạn đời của mình, có người hò reo đòi mọi người lần lượt giới thiệu, ai mang theo gia đình thì phải uống rượu giao bôi công khai, ai không mang theo thì phải tự giác phạt rượu.

Mọi người xoay một vòng, cuối cùng cũng đến lượt Thời Tiên.

"Tôi à." Ánh mắt Thời Tiên rất dịu dàng: "Chồng tôi, anh ấy làm kinh doanh. Gần đây anh ấy thường xuyên đi công tác nước ngoài nên không thể đến gặp mặt mọi người được."

"Để lần sau nhé. Lần sau có dịp tôi sẽ đưa anh ấy theo."

Lời này vừa thốt ra, có người ngồi đó trêu chọc phụ họa. Vì uống rượu nên đầu hơi choáng, Thời Tiên lại thức trắng mấy đêm liền nên không nghe rõ đối phương nói gì. Thay vào đó, những gương mặt trước mắt bỗng mờ ảo lay động, nhìn không rõ lắm.

Tim Thời Tiên vô thức thắt lại, rồi cô nghe thấy giọng nói trong trẻo của Châu Nguyện hỏi: "Giới thiệu thêm cho bọn chị chút đi, anh ấy là người có tính cách thế nào?"

"Anh ấy ư." Thời Tiên nghĩ một chút, bên môi không tự chủ được mà nở nụ cười, ngượng ngùng và ngọt ngào: "Anh ấy là một người rất dịu dàng, em quen anh ấy năm mười chín tuổi, hai mươi ba tuổi chính thức bên nhau, năm hai mươi tư tuổi bọn em kết hôn."

Các bạn học ngồi đó lộ vẻ ngưỡng mộ, nâng ly rượu lên. Họ chạm cốc, rượu nồng chén cạn, kính cho tình yêu bất diệt, kính cho tình bạn, kính cho một ngày mai tươi sáng. Trong tiếng cười nói vui vẻ, Thời Tiên vô tình bắt gặp ánh mắt của Lục Dịch Niên.

Trái với dự đoán của cô, biểu cảm của Lục Dịch Niên rất phức tạp, anh nhìn cô sâu sắc, dường như có điều gì đó muốn nói nhưng lại không thốt ra lời. Ánh mắt đó rất kỳ lạ, khiến tim Thời Tiên đập loạn xạ như đánh trống, nhưng cô không rõ chuyện gì đang xảy ra.

"Đặt nội khí quản, hỗ trợ máy thở."

"A Ngọ." Giọng của Lục Dịch Niên vang lên cùng lúc với âm thanh nào đó. Thời Tiên cảm thấy một cơn khó chịu ập đến. Uống quá nhiều rượu vang, cô thấy buồn nôn, đột ngột đứng dậy, bịt miệng chạy ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!