Thời Tiên bị giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo thức, cô cầm đồng hồ lên nhìn, đã sáu giờ mười phút. Sau một trận khóc lớn, đôi mắt cô vẫn còn hơi sưng và khô khốc. Thời Tiên chậm rãi ngồi dậy, quấn chặt lấy tấm chăn, tâm trí để trống trong chốc lát.
Nhưng cũng chỉ là một chốc lát thôi, cảm giác như được sóng biển ấm áp ôm ấp ấy lại lần nữa trở về, lặng lẽ thấm đẫm vào tim cô như cơn mưa xuân dịu nhẹ.
Mọi chuyện tối qua giống như một giấc mơ, cô là một con cá đáng thương không nơi nương tựa, và biển cả đã thu nhận lấy cô.
"Anh có thể mô phỏng giọng điệu người thân nhà tôi, nói với tôi một câu được không?"
Vào khoảnh khắc bị cả thế giới bỏ rơi ấy, biển cả của cô đã nói với cô rằng: "Nửa đêm rồi, bố rất nhớ con."
Thầy tâm lý đang có ý cùng cô đóng vai nhân vật, cách xưng hô đã lâu không được nghe thấy khiến Thời Tiên vứt bỏ đi lý trí tỉnh táo bấy lâu, để bản thân đắm chìm bất chấp tất cả, tin vào mọi lời anh nói.
Đều là thật. Đều là thật.
"Thật không ạ?"
"Ừm." Người đàn ông khẽ đáp: "Bố ở Bắc Kinh đợi con qua đây."
Thời Tiên cuộn tròn trong chăn, gập gối, đưa tay lên mạnh dạn lau nước mắt.
Phải mất một lúc lâu sau, cô mới vừa sụt sịt vừa lên tiếng: "Nhưng… nhưng mà tiền lộ phí tới Bắc Kinh đắt lắm, tiền của con… đều bị chú cô lấy hết rồi. Con không thể sống ở bên đó được."
"Sao có thể để con gái bố tự mình tốn tiền được?" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói điềm đạm, nghe đặc biệt êm tai: "Bố sẽ mua sẵn vé máy bay cho con, chuẩn bị sẵn mọi vật dụng cần thiết cho việc ăn ở đi lại."
"Con không cần lo gì hết, chỉ cần đến đây thôi. Chỉ cần đến đây là đủ rồi."
"Đừng sợ. Đừng sợ gì cả."
Sao anh lại biết cô đang sợ hãi? Sao lại biết cô đang run rẩy?
Nước mắt thấm ướt gương mặt Thời Tiên, cô giống như một con thú nhỏ bị thương, hết lần này đến lần khác xác nhận với anh: "Bố thật sự, thật sự sẽ ở Bắc Kinh đợi con chứ? Bố thề đi, bố sẽ không tới nơi nào khác? Chỉ cần con qua đó, bố sẽ xuất hiện ở đó."
"Sẽ mà." Anh nói: "Bố vẫn luôn ở đây đợi con."
Ánh trăng trong trẻo từ khung giường gỗ cũ kỹ ngả vàng hắt xuống phía chân giường đã mòn chẳng còn ra hình dạng gì. Một khoảng lặng kéo dài, Thời Tiên nhắm mắt lại, khẽ đáp: "Vâng, vậy chúng ta quyết định vậy nhé."
"Được, quyết định vậy nhé." Một thoáng dừng lại như rơi vào khoảng không, giọng người đàn ông lại vang lên, thâm trầm và dịu dàng hơn, giống như tiếng gió đêm xào xạc lướt qua ngọn cây: "Đừng áp lực quá, thi cử cho tốt. Chờ thi xong rồi, bố sẽ đón con đi ăn món gì đó thật ngon."
Họ đã trò chuyện suốt một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, Thời Tiên đặt điện thoại xuống, lẩm bẩm như nói mê: "Chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Tiếng thở nhẹ nhàng của anh gần ngay trước mắt, tựa như lướt qua bên tai: "Chúc em có một giấc mơ đẹp."
—
Đêm đó Thời Tiên thực sự đã có một giấc mơ đẹp. Dù chỉ còn vài ngày nữa là tới kỳ thi đại học, nhưng cô đã tìm lại được sức mạnh nhờ một cuộc điện thoại.
Thời gian trôi qua thật nhanh, tháng sáu ở Mậu Thành người xe tấp nập, tiếng chuông của kỳ thi đại học đã vang lên. Những bạn học khác đều có phụ huynh đưa đi thi, Thời Tiên cũng có, mẹ Trương đặc biệt đóng cửa nhà hàng nửa ngày để đến cổng trường tiễn cô. Bà không nói gì nhiều, chỉ ôm cô một cái thật chặt. Thời Tiên đeo ba lô, sống lưng thẳng tắp bước vào tòa nhà giảng đường.
Ba năm đèn sách khổ cực, đến hôm nay cuối cùng cũng có thể gặt hái kết quả.
Ngày công bố điểm thi, mẹ Trương cho cô mượn máy tính để bàn ở nhà để tra cứu. Lúc đầu Thời Tiên căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, cuối cùng vẫn là mẹ Trương giúp cô nhập thông tin thí sinh rồi nhấn tìm kiếm.
Thời Tiên đã tự tính điểm từ trước, cô cảm thấy kết quả chắc cũng không lệch nhiều so với điểm chuẩn, nhưng cô vẫn lấy tay bịt mắt không dám nhìn. Lúc này, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ vang lên lảnh lót, cô còn chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy mẹ Trương thốt lên một tiếng "Ai da" thật lớn.
"Sao thế ạ, sao thế ạ?" Trái tim cô đập liên hồi. Còn chưa kịp mở mắt, cô đã bị mẹ Trương ôm chầm lấy, nhấc bổng lên xoay nửa vòng.
Mẹ Trương áp sát mặt cô cười rạng rỡ: "A Ngọ của chúng ta! Tới Bắc Kinh được rồi con à!" Niềm vui sướng vỡ òa như triều dâng, lúc này Thời Tiên mới nhìn thấy những con số trên màn hình. Trong thoáng chốc, cô ngẩn người không kịp phản ứng, mãi một lúc lâu sau mới đưa tay che miệng.
Điểm số thậm chí còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Cô rất muốn khóc, nhưng lại càng muốn cười hơn, thế là cô vừa khóc vừa cười, nũng nịu rúc vào lòng mẹ Trương, phát ra những tiếng cười rưng rức nghẹn ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!