Chương 16: (3)

"A Ngọ." Tống Hoài Lễ tĩnh lặng nhìn cô, trong ánh mắt như chứa đựng một làn sương mù sâu thẳm chẳng thể nhìn thấu: "Là sinh vào đúng chính ngọ ngày hạ chí, có đúng không?"

*Theo cách chia giờ truyền thống của Á Đông, giờ Ngọ kéo dài từ 11 giờ đến 13 giờ. Chính ngọ là thời điểm giữa của giờ Ngọ, tức là 12 giờ trưa, khi mặt trời gần ở vị trí cao nhất trên bầu trời.

Thời Tiên rơm rớm nước mắt gật đầu, theo cử động đó, gò má cô khẽ cọ vào lòng bàn tay anh.

Anh vẫn đang giơ tay, cô sợ anh làm vậy sẽ mỏi nên để tay anh đặt xuống nệm giường, nhưng vẫn nắm chặt lấy những ngón tay anh không buông.

"Ngày mai là hạ chí rồi." Tống Hoài Lễ để mặc cô sắp đặt, đầu tiên anh khẽ ho vài tiếng, sau đó dịu dàng nói: "Có muốn biết anh đã chuẩn bị quà gì cho em không?"

Sống mũi Thời Tiên đột ngột cay xè, ban đầu cô lắc đầu, nhưng lắc xong mới phản ứng lại anh hỏi là "có muốn biết không" chứ không phải "có biết không", thế là lại tủi thân gật đầu.

Càng gật đầu lại càng thấy tủi thân hơn, cô bĩu môi, đôi mắt đen láy trong veo đong đầy hai làn nước.

Chỗ nào cũng ướt át, khuôn mặt cô, nệm giường của anh, đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người, đến cả lông mi cũng đẫm lệ. Trên gương mặt trái xoan thanh tú, chóp mũi đỏ ửng, trông cô giống như một chú hươu nhỏ đáng thương bị lạc lối giữa màn sương ban mai.

"Đồ trẻ con hay khóc nhè này." Tống Hoài Lễ khàn giọng cười khẽ.

Không gian rơi vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở, không ai nói gì. Anh lẳng lặng ngắm nhìn cô, dùng ánh mắt phác họa từng tấc những đường nét thanh sạch của cô.

Thời Tiên chỉ cảm nhận được hơi ấm nơi đầu ngón tay giao nhau, còn không khí ở những nơi khác đều lạnh lẽo. Mãi một lúc lâu sau mới nghe thấy anh mở lời: "A Ngọ, giúp anh nâng giường lên với."

"Anh muốn ngồi dậy để nhìn em rõ hơn." Anh nói.

Đây là một chiếc giường nâng hạ tự động, phần nửa trên có thể điều chỉnh nâng cao lên. Thời Tiên làm theo lời anh, cẩn thận nghiên cứu các nút bấm thao tác, nhưng vì tâm trạng nôn nóng nên trong lúc thử nghiệm vẫn lộ ra chút vụng về.

"Cứ thong thả thôi, không vội." Tống Hoài Lễ nói khẽ.

Phần thân trên của giường dần dần tạo thành một góc nghiêng vừa phải, không đến mức hoàn toàn là tư thế ngồi nhưng đủ để anh đối diện với cô dễ dàng hơn.

Thời Tiên ngồi trở lại vị trí cũ bên đầu giường, cô mím môi liếc nhìn bàn tay phải đang đặt trên chăn của anh, khoảng cách đã xa hơn một chút. Trái tim cô bỗng chốc hụt hẫng, như một tờ giấy trắng bị co rút nhăn nhúm, đầu ngón tay cô cuộn lại, có chút gò bó mà chống lòng bàn tay lên đầu gối, cắn môi không biết phải làm sao.

"Cái đó…" Đột nhiên nhớ ra điều gì, Thời Tiên vụt đứng dậy, đầy lúng túng nói: "Vừa nãy em quên chưa hỏi, anh có khát không? Anh có muốn uống chút nước không?"

Đôi mắt màu hổ phách của Tống Hoài Lễ nhìn cô, gật đầu nói được.

Thời Tiên đưa bình giữ nhiệt vừa rót đầy nước nóng cho anh, đợi anh uống xong lại đặt sang một bên. Cô có chút lo lắng quá mức, luôn tập trung toàn bộ tinh thần dõi theo từng cử động của anh, chỉ sợ có chỗ nào đó xảy ra vấn đề.

Anh nhìn cô một lát rồi gọi tên cô: "A Ngọ."

Thời Tiên: "Vâng?"

Tống Hoài Lễ cười: "Đừng căng thẳng thế, anh đâu phải làm bằng thủy tinh."

Vừa cười anh vừa khẽ nhấc tay trái lên, chậm rãi gập rồi duỗi các đốt ngón tay, ra hiệu rằng mình cũng có thể kiểm soát được, không hề chật vật như cô tưởng tượng.

Thời Tiên sững người.

Dù là hoàn thành một việc đơn giản như nâng hạ giường bệnh cũng cần nhờ đến ngoại lực, nhưng Tống Hoài Lễ vẫn ung dung tự tại. Ánh mắt anh lướt qua bên tóc mai của cô, cong môi nói: "Chiếc kẹp tóc hôm nay em đeo rất đẹp."

Anh dường như chẳng hề bận tâm đến những khiếm khuyết này, mà còn có thể chung sống hài hòa với chúng một cách tốt đẹp. Hoàn toàn, hoàn toàn không giống như lời vị luật sư nói, anh rõ ràng rất yêu cuộc sống và giỏi quan sát những chi tiết tươi đẹp ẩn giấu trong từng kẽ hở.

Nghe lời anh nói, Thời Tiên theo bản năng đưa tay lên chạm vào chiếc kẹp tóc hình hoa cúc nhỏ mà cô cố ý cài bên mái tóc khi ra ngoài hôm nay. Giống như chạm vào một nguồn sức mạnh nào đó, cảm giác hoảng loạn như đang đi trên dây thép chực chờ sụp đổ cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.

Tống Hoài Lễ rủ mi chăm chú nhìn cô.

Đường nét gương mặt anh sâu sắc và anh tuấn, đuôi mắt duỗi ra, chỉ là một cái nhìn đơn giản cũng khiến người ta cảm thấy nơi đáy mắt chứa đựng nụ cười bao dung dịu nhẹ, giống như thủy triều dưới ánh trăng, bao la vạn tượng.

"Sắc mặt tốt hơn anh tưởng, dáng vẻ cũng rất khỏe mạnh." Anh chuyển sang nhìn bờ vai gầy yếu của Thời Tiên, hạ mắt: "Chỉ là hơi gầy quá, em có chăm sóc bản thân tốt như chúng ta đã giao ước trước đây không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!