Người gọi điện cho Thời Tiên là luật sư của anh, đối phương đã kể cho cô nghe một câu chuyện mà cô chưa từng được biết.
Trong phòng bệnh cao cấp rộng rãi và tĩnh mịch, những đóa tulip được cắm ngay ngắn trong bình. Máy móc điện tử vận hành ổn định, khung cửa kính sạch sẽ phản chiếu sắc xanh trong vắt của bầu trời. Những cành cây xanh mướt đang đâm chồi nảy lộc, trông hệt như một bức tranh sơn dầu với màu sắc đậm đà dưới nét vẽ của Renoir.
Tuy nhiên, ánh đèn trần lại trắng bệch lạnh lẽo, làm giảm đi sức sống vốn có của cảnh vật bên ngoài tràn vào.
Từ năm 2014 đến năm 2018, suốt bốn năm không hề gặp mặt, Thời Tiên đã vô số lần mơ thấy anh.
Anh là ai?
Thời Tiên không biết.
Cô chỉ biết anh là Biển của cô, là bí mật ẩm ướt của riêng mình cô.
Cảnh vật xung quanh lướt qua nhanh chóng, cô không nghe thấy thanh âm, cũng chẳng nhìn thấy dòng người, trong tay chỉ còn siết chặt một cái tên, đó chính là chiếc chìa khóa để cô tìm thấy anh.
Anh tên là Tống Hoài Lễ.
Những mảnh ghép ký ức vụn vỡ bắt đầu quy tụ lại, bó hoa trong tay rơi xuống đất, câu chuyện cổ tích được dày công biên soạn cũng tan tành mây khói trong phút chốc.
Đang phẫu thuật. Đang phẫu thuật. Đang phẫu thuật.
Mỗi một giây trôi qua đều là sự giày xéo, tựa như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trái tim, cho đến khi ngọn đèn đỏ treo cao trên đầu vụt tắt, bác sĩ bước ra nói mọi chuyện tạm thời ổn thỏa.
Vị luật sư bình tĩnh hơn Thời Tiên rất nhiều.
Người này đã ở bên cạnh Tống Hoài Lễ nhiều năm, cùng anh trải qua mấy độ thăng trầm hoạn nạn.
"Là thuyên tắc động mạch phổi, hai năm trước từng phát tác một lần. Thực ra tiên sinh không phải quanh năm đều nằm trên giường bệnh, nhưng tôi tin rằng ở một mức độ nào đó, ngài ấy đang cố ý vắt kiệt sức lực của chính mình."
"Với tình trạng cơ thể như vậy, ngài ấy vẫn miệt mài làm việc, sắp xếp lịch trình dày đặc, di chuyển giữa nhiều nơi, luôn đi công tác hoặc du lịch. Có đôi khi là sang Châu Âu trị liệu, nhưng đa số lần là để đối phó với chúng tôi."
"Những năm nay, tôi biết ngài ấy sống chưa từng được vui vẻ."
Trong căn phòng trống trải và xa lạ, luật sư lẳng lặng lui ra ngoài, chỉ để lại mình Thời Tiên.
Cô tiến lại gần vài bước, đập vào mắt đầu tiên là nhìn thấy khung cửa sổ có cảnh sắc rất đẹp mà anh từng mô tả với cô qua tin nhắn, nơi đang phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, rồi sau đó cô mới nhìn rõ dáng vẻ của anh.
Người đàn ông trên giường bệnh dù đang chìm trong giấc ngủ vẫn có thể thấy rõ một khung xương mặt hoàn hảo. Xương chân mày của anh hơi nhô lên, hốc mắt sâu, hàng mi dày và dài, sống mũi cao thẳng, góc mặt nghiêng chìm trong vùng sáng tối dịu nhẹ. Anh trông vẫn còn rất trẻ, tư thái khoan dung mà tĩnh lặng.
Khoảnh khắc ấy, tim Thời Tiên như bị thứ gì đó giáng mạnh vào, cô lấy tay che miệng, nghẹn ngào không thốt nên lời.
Là anh.
Anh là Biển của cô.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, Thời Tiên đưa tay ra, nắm chặt lấy đốt ngón tay anh, cả người run rẩy dữ dội.
"Cho dù em không biết tên anh, em cũng nhất định sẽ khắc sâu cảm giác về anh vào trong tâm trí, để rồi giữa dòng người xuôi ngược, em có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dẫu anh ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này, em cũng nhất định sẽ đi tìm anh."
Đây là lời độc thoại cô từng nói trước mặt anh, khi ấy cô còn tự ý gán ghép hình bóng người bạn trai lúc bấy giờ vào để tưởng tượng.
Lúc đó Thời Tiên không hề hay biết, câu nói này vốn dĩ thuộc về anh.
"Hồi trẻ khi tiên sinh từng đi cứu trợ động đất, ngài ấy đã bị ảnh hưởng bởi một dư chấn. Lúc đó bê tông cốt thép đổ xuống không kiểm soát, là ngài ấy đã xả thân lao tới, che chở cho một đứa trẻ mười tuổi."
"Nhưng——"
Thời Tiên hiểu rõ những lời luật sư không thể thốt ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!