Ngày chia tay là ngày ngay trước sinh nhật của Thời Tiên. Lục Dịch Niên vốn đã đặt sẵn quà từ sớm, hoa hồng và một sợi dây chuyền đá sapphire được giao đến đúng hạn vào buổi sáng.
Mắt Thời Tiên đã sưng húp vì khóc. Giang Duy Duy thay Thời Tiên xuống lầu thương lượng với nhân viên giao hàng, dây chuyền thì trả lại, hoa hồng cũng không nhận. Người giao hàng nói hoa rất khó gửi trả lại, vì vậy Giang Duy Duy vẫn mang nó lên phòng.
Lục Dịch Niên và Thời Tiên luôn là cặp đôi kiểu mẫu trong mắt bạn bè, gần như chưa bao giờ cãi vã. Giang Duy Duy không biết tại sao cả hai lại chia tay, nhưng nỗi xót xa bên trong chỉ người trong cuộc mới thấu, người ngoài không cách nào can thiệp.
Mối tình mặn nồng gần hai năm, nói dứt là dứt. Cuối tuần trước, Thời Tiên còn ôm ấp những hoài bão về tình yêu để đến Thượng Hải thăm anh, vậy mà giờ đây mọi thứ đột ngột dừng lại, tựa như một bản nhạc không có đoạn kết tốt đẹp.
Cả ngày hôm đó Thời Tiên chỉ ở trong ký túc xá, trốn trong chăn, nước mắt dường như rơi mãi không ngừng. Cô chặn số điện thoại của Lục Dịch Niên, xóa wechat của anh, anh liền liên tục nhờ những người khác tìm cô, vì sợ cô xảy ra chuyện gì.
Lục Dịch Niên như phát điên. Anh thậm chí còn xin nghỉ phép để bay đến Bắc Kinh, mang theo một bức thư tay cho cô. Thời Tiên không gặp anh, nhưng sau khi anh đứng dưới lầu suốt hai tiếng đồng hồ, Giang Duy Duy đã đi xuống.
Hai người nhìn nhau, không nói lời nào. Giang Duy Duy nhận lấy bức thư của anh, khi chuẩn bị bước vào cửa, Lục Dịch Niên cất giọng khàn đặc hỏi: "Cô ấy sao rồi?" Giang Duy Duy khựng lại, hồi lâu mới nói: "Không tốt lắm, đang khóc đấy."
Cậu ấy quay người lại, ánh mắt gần như là trách móc: "Sao anh có thể làm cậu ấy tổn thương đến mức ấy?"
Phải rồi, Tiên Tiên chưa bao giờ khóc trước mặt anh. Sao anh có thể làm cô tổn thương đến mức này? Sao họ lại trở nên thế này? Lục Dịch Niên cũng muốn tự hỏi chính mình.
Anh chàng con cưng của trởi, nhân vật phong vân trong mắt bạn học, người có gia thế hiển hách, vẻ ngoài hào nhoáng và bản lý lịch ưu tú, khoảnh khắc này chỉ còn lại nội tâm tan nát, thảm hại.
Anh cả đêm không ngủ, tức tốc đến Bắc Kinh, đứng dưới tòa ký túc xá của cô. Trước đây mỗi lần tới đây, anh sẽ mang theo một bó hoa cát cánh, rồi đạp xe chở cô đi học.
Mà giờ đây anh đứng đây với vẻ tiều tụy.
Lục Dịch Niên trông trạng thái rất tệ, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cằm lún phún râu. Giang Duy Duy thở dài một tiếng, quay người rời đi.
Bức thư của anh mở ra trên bàn của Thời Tiên. Xin lỗi, toàn là lời xin lỗi. Những lời xin lỗi nói không hết.
Anh nói anh rất hối hận, không nên nói những lời trong lúc nóng giận, không nên làm tổn thương người mà cô quan tâm. Lúc cô cần anh nhất anh cũng không thể kịp thời đến bên cạnh cô, đã làm những việc cô không thích, không đứng ở góc độ của cô để suy nghĩ. Tất cả đều là lỗi của anh, đều là do anh không tốt, cô muốn phạt thế nào cũng được. Chỉ cầu xin cô, đừng chia tay, đừng bỏ rơi anh.
Lòng tự trọng của anh vỡ vụn đầy đất, anh đang hạ mình, hèn mọn để níu kéo cô.
Lục Dịch Niên vẫn luôn chờ đợi, xung quanh người qua kẻ lại, đều âm thầm quan sát anh. Anh không biết có ai nhận ra mình không, anh chỉ cảm thấy mình gần như tuyệt vọng, chỉ còn một hơi thở thoi thóp trong lồng ngực.
Không biết bao lâu trôi qua, anh thấy Thời Tiên đi xuống.
Cô dường như gầy đi rồi.
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh, lần trước cô đến Thượng Hai sao anh không chú ý thấy? Cô vốn đã gầy, chỉ là bây giờ càng thêm mong manh, gầy yếu.
Đôi mắt Thời Tiên đỏ hoe, cô chậm rãi đi về phía anh. Khoảnh khắc đó nhịp thở của Lục Dịch Niên gần như đình trệ, nhịp tim hoàn toàn mất kiểm soát, cổ họng nghẹn đắng, không thể phát ra tiếng.
Anh không thấy bó hoa hồng mình tặng trong thùng rác gần đó, cô đã nhận hoa của anh, có phải đại diện cho việc vẫn còn hy vọng không? Cô vẫn sẽ tha thứ cho anh.
"Lục Dịch Niên." Thời Tiên lên tiếng: "Cảm ơn hoa của anh."
Vệt nước mắt trên má cô chưa khô, nhưng đôi mắt lại sáng rực, y như ngày đầu tiên gặp gỡ. Lục Dịch Niên chính vì đôi mắt này mà thích cô. Sự thuần khiết, lòng tốt, vẻ đẹp không gì thay thế được của cô.
"Nhưng em nghĩ chúng ta dừng lại ở đây thôi." Cô nói.
Tựa như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lồng ngực Lục Dịch Niên, anh nghe thấy tiếng mạch máu mình tuôn ra từ vết thương, thậm chí chưa kịp hỏi một câu tại sao, cảm giác đau đớn ập đến bất ngờ như bị lăng trì.
"Tiên Tiên, anh sai rồi, xin lỗi em…" Lục Dịch Niên nhìn cô với ánh mắt khẩn cầu: "Anh xin em, đừng chia tay có được không. Anh thực sự biết lỗi rồi, sau này anh sẽ chú ý mà, thật đấy, xin em đừng rời bỏ anh."
Anh đưa tay muốn ôm lấy cô, giống như vô số lần trước đây đã làm, nhưng lần này cô đã đẩy anh ra. "Đừng làm như vậy." Thời Tiên cũng khóc: "Anh không nên như thế này."
Bàn tay Lục Dịch Niên khựng lại giữa không trung. Anh nên như thế nào?
Họ gặp nhau ở cái tuổi còn chưa hiểu thế nào là yêu, đến lúc chia xa vẫn chẳng thể thấu hiểu hết bí ẩn của nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!