Chương 1: thượng — Đóa hoa giữa cõi bụi trần - Chương 1: 2014 (1)

"Em tên là gì?" 

"Em tên là A Ngọ."

"Tại sao lại là cái tên như vậy?" Tống Hoài Lễ nhìn cô chăm chú, nghiêm túc hỏi. 

"Bởi vì… em sinh vào đúng giữa trưa ngày Hạ chí mà." Thời Tiên hơi ngượng ngùng đưa tay chạm nhẹ vào gò má, cô ngước nhìn đôi mắt màu hổ phách đẹp đẽ, ôn hòa của anh, cong mắt cười đáp: "Thế nên bố mới gọi em là A Ngọ đó."

Đầu tháng sáu, tiết trời dần trở nên nóng bức. Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ như đang thông báo một mùa hè không mấy bình thường đã thực sự bắt đầu.

Mậu Thành là một thành phố nhỏ nằm ven sông, dù đang là giữa trưa nhưng trong nhà hàng vẫn vô cùng náo nhiệt. Tiếng người ồn ã, tiếng cười nói đan xen vào từng khe hở chật hẹp giữa các bàn ăn, không khí phảng phất cái oi nồng của mùi mồ hôi.

Trong bầu không khí ngột ngạt ấy, Thời Tiên không một phút nghỉ ngơi, tất bật chạy đi chạy lại giữa gian bếp và sảnh ngoài. Nhà hàng món Hoa mang tên Hương Mậu Ngô Việt này đã mở từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng kinh doanh phát đạt đến thế.

Có lẽ, có lẽ là vì đã và tháng sáu rồi.

Kỳ thi đại học đã cận kề, nhưng hôm nay lại là ngày quốc tế thiếu nhi. Cô liếc nhìn qua, thấy không ít những bàn ăn ấm cúng của gia đình ba người.

"A Ngọ, qua đây giúp ta một tay!"

Giữa lúc tâm trí đang hơi lơ đãng, Thời Tiên nghe thấy có người gọi mình, đó là bà chủ Trương Nguyệt tính tình thẳng thắn, hào sảng. Bà vén tấm rèm nhựa đã hơi loang lổ lên, đưa cho cô một đĩa cá vược hấp thơm lừng. Thịt cá đã được lọc xương, trông tươi ngon mọng nước, rưới thêm lớp nước sốt lại càng thêm k*ch th*ch vị giác, màu sắc cực kỳ bắt mắt.

"Bưng ra bàn số 12 ở góc kia kìa." Trương Nguyệt hất cằm ra hiệu cho cô. 

"Dạ vâng."

Hôm nay trạng thái của Thời Tiên không tốt lắm. Lúc nãy cô vừa vội vàng và vội hai miếng cơm trong bếp đã phải chạy đôn chạy đáo lo việc, dòng người tụ tập khiến nhiệt độ tăng cao, không khí nóng nực làm triệu chứng khó thở của cô càng thêm trầm trọng. Mãi đến khi đi tới bàn trong góc, cô mới nhìn rõ diện mạo của khách hàng.

Triệu Phức Tuyết ngẩng đầu, cần cổ tạo nên một đường cong thanh thoát. Ngồi bên cạnh cô ta là một chàng trai mà Thời Tiên chưa từng gặp, có lẽ là học sinh trường khác. Cậu ta còn đeo khuyên tai, kiểu tóc trông rất cá tính.

Hôm nay là ngày công bố kết quả kỳ thi thử cuối cùng, xem chừng Triệu Phức Tuyết làm bài khá tốt nên hai người mới tranh thủ buổi trưa lẻn ra khỏi trường để ăn mừng. Nụ cười của Triệu Phức Tuyết rất chuẩn mực, trông giống như một nàng công chúa: "Thời Tiên, hóa ra cậu làm thêm ở đây à?"

Câu nói nghe như chỉ đang tường thuật lại sự thật, Thời Tiên rũ mắt, hơi thẫn thờ. Thứ Triệu Phức Tuyết đang mặc trên người chính là chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi kia. Cô ta từng khoe khoang trong ký túc xá rằng đây là món đồ mẹ đặc biệt mua từ Bắc Kinh về cho mình, mỗi bộ có giá tới cả chục triệu đồng.

Thực tế Triệu Phức Tuyết có rất nhiều quần áo hàng hiệu sành điệu, bộ nào cũng được cô ta vô tình hay hữu ý mang ra phô diễn trước mặt mọi người. Sở dĩ Thời Tiên ấn tượng sâu sắc với chiếc váy này là bởi hai ngày trước, khi cô vừa về tới phòng, các bạn cùng phòng đang được một phen náo loạn cũng vì nó.

"A Thái, hình như mất rồi, phải làm sao bây giờ? Nó quan trọng lắm, mẹ mình mà biết chắc mắng mình chết mất!" Giọng nói mang theo tiếng nấc của Triệu Phức Tuyết truyền ra từ cánh cửa khép hờ, ngay sau đó là tiếng an ủi của Lương Thái: "Cậu đừng cuống, để bọn mình tìm giúp cho!"

Một người bạn cùng phòng khác cũng góp lời: "Ngoài ban công không thấy, mình cũng lật tung tủ quần áo của mình lên rồi, chắc là không có chuyện mình lấy nhầm váy của cậu đâu."

"Tủ của mình cũng không có." 

"Mình cũng vậy."

Không khí rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, bỗng nhiên có ai đó thốt lên một câu như bị ma xui quỷ khiến: "Thời Tiên… Đã kiểm tra tủ của Thời Tiên chưa?"

Lại là một sự im lặng, rồi có người nói: "Thời Tiên…" 

"Liệu có phải Thời Tiên lấy váy của cậu không?"

Tại sao? Tại sao với những người khác thì là "lấy nhầm", còn đến lượt cô thì lại thành "lấy"? Liệu cô có nên cảm ơn vì họ đã không dùng những từ ngữ bẩn thỉu hơn không?

Thời Tiên lặng lẽ đứng ngoài cửa, đầu ngón tay vô thức siết chặt dây đeo ba lô. Lực siết ấy dường như cũng đè nặng lên trái tim cô, xuyên thấu qua một cơn đau tê dại.

Bước chân cô như bị đóng đinh tại chỗ, lại nghe thấy có người mở miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!