Từ trước tới nay mắt nhìn người của Bạch Kha cực kỳ chuẩn, chỉ bằng lần đầu tiên nhìn cảm giác kết quả phán đoán chưa bao giờ sai.
Đối với con gà này, tuy lần đầu nhìn thấy thoạt tư duy của thiếu niên này rất kỳ lạ, thuộc về một dạng người tồn tại khiến cho người khác đau đầu giống Bạch Tử Húc, nhưng y không hề cảm thấy cậu ta là người có ý đồ xấu. Dù cho hiện tại bị Hoắc Quân Tiêu moi ra cái "điện thoại di động" khắc bùa chú, Bạch Kha vẫn cảm thấy con gà này và hai người xuất hiện tối qua có liên quan đến nhau, nhưng hẳn là không phải đồng loại.
Con gà có chút không tự nhiên, giãy dụa hai cái, ấp úng nói: " Ầy– lung tung đi lấy sinh thần bát tự của người khác là tôi không đúng, nhưng, nhưng là... Mục đích của tôi là tốt..." Nói xong, cậu ngẩng đầu, đôi mắt lom lom, trông mong nhìn Bạch Kha. Nhưng nhìn được hai giây, mới phản ứng kịp, Bạch Kha đang nhắm mắt, vì thế lại đem ánh mắt chuyển hướng về Bạch Tử Húc, người thoạt nhìn có vẻ tương đối dễ nói chuyện.
Bạch Tử Húc gãi gãi cằm, nhìn lên đèn treo trên trần nhà, không nói lời nào.
Con gà sắp khóc rồi, không tình nguyện, lại có chút sợ hãi nhìn về phía Hoắc Quân Tiêu.
Toàn bộ quá trình giãy giụa mà cũng không bị rơi xuống đất lọt hết vào tầm mắt Bạch Kha, y cảm thấy có một chút buồn cười– chỉ có chuyện như vậy, cho cậu ta thêm mười cái gan, cũng không thể chỉ thị hai người kia mang theo ba con quái vật đến chặn người.
" Vậy mục đích của cậu là gì?" Bạch Kha hỏi.
" A?" Con gà có lẽ vô cùng sợ Hoắc Quân Tiêu, chỉ bị nhìn chằm chằm bởi ánh mắt thâm trầm của hắn, liền hận không thể ước mình không xuất hiện trên thế giới này, nhìn cậu ta thoạt nhìn không giống một người có tính cách an phận, cũng không biết vì sao khi đối mặt với Hoắc Quân Tiêu lại chỉ có chút gan như vậy, thế nên thời điểm khi Bạch Kha thình lình lên tiếng, có chút phản ứng không kịp.
" Cậu lấy sinh thần bát tự của tôi, sau đó làm cái gì?" Bạch Kha hỏi trực tiếp.
" Thật ra là như này—" Con gà do dự một chút rồi mở miệng: " Những điều tôi sắp nói có lẽ anh sẽ cảm thấy huyền huyễn, nhưng tin tôi đi, những gì tôi nói đều là sự thật."
Tức khắc vẻ mặt Bạch Kha vi diệu giống như nuốt phải chuột đồng: "..."
Khi bạn từ nhỏ đến lớn đều phải ở cùng một người bị bệnh xà tinh, cả ngày chỉ nghĩ đến việc độ kiếp phi thăng gây tai họa, hơn nữa đêm trước bạn bị chặn bởi hai người không bình thường, còn thiếu chút nữa bị ba con quái vật cắn chết, và cuối cùng còn vô căn cứ chấp nhận việc hơn năm ngàn năm trước thu đồ đệ, còn có cái gì không phải huyền huyễn sao?
Có điều nhìn dáng vẻ khi Hoắc Quân Tiêu và Bạch Tử Húc thời điểm khi hỏi con gà này, cũng không đề cập đến chuyện tối qua, nếu không... con gà này cũng không nói những điều như vậy.
Là huyền huyễn tồn tại trong căn phòng này, Hoắc Quân Tiêu không có chút tự giác của người huyền huyễn mà dựa vào cửa, khoanh tay lại, hai mắt híp lại nhìn con gà kia, như muốn nghe một chút rốt cuộc là phương pháp huyền huyễn nào.
Ngay cả Bạch Tử Húc, bình thường hận không thể tự do, bung xõa, nhảy một lần liền có thể nhảy ba tần số khác nhau, cũng ngồi ngay ngắn.
Con gà bị nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi tái xanh, cứng cổ nói: " Trước nghe các anh nói chuyện, nhắc tới đạo hữu, lại biết phù chú, có nghĩa là có hiểu biết với tu đạo."
Lập tức Bạch Tử Húc mang vẻ mặt trịnh trọng, gật gật đầu.
Bạch Kha: "..."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng " Hơn nữa vị Hoắc... Ờm, Hoắc tiền bối khẳng định là không phải là dạng người tầm thường, tu vi hẳn là những nhân vật nhỏ như chúng ta thúc ngựa cũng không đuổi kịp." Con gà một bên vừa nói còn không quên tranh thủ vuốt mông ngựa, vuốt đến nỗi nước mắt lưng tròng, không những không khiến người ta chán ghét, ngược lại có chút buồn cười.
Bất quá Bạch Kha cười không nổi, chỉ thầm nghĩ: Không tốt, con gà này miêu tả như vậy, chứng tỏ có việc tu đạo, chứng bệnh Bạch Tử Húc ước chừng sau này càng điên đến lợi hại hơn, càng đúng lý hợp tình...
Mặc dù từ trước tới nay ông chưa bao giờ cảm thấy đuối lý.
Y quay đầu, quả nhiên thấy Bạch Tử Húc đang chăm chú lắng nghe, nhịn không được cảm thấy có chút đau đầu.
Tuy nhiên Hoắc Quân Tiêu vẫn luôn không có ý kiến gì không đáp lại lời con gà, cứ như vậy từ chối cho ý kiến, không rõ hỉ nộ.
Con gà căn bản không mò ra được hắn là nhân vật gì, khí tức thu liễm đến mức hoàn toàn không cảm nhận được, chỉ cảm thấy nguy hiểm lại có chút thâm sâu không lường được, nhưng thâm sâu đến trình độ nào, con gà không thể ước lượng được. Vì thế cậu liếc nhìn Hoắc Quân Tiêu, nuốt nước bọt, tiếp tục nói: " Hiển nhiên tu đạo này không phải tu bừa, trừ bỏ một bộ phận tán tu, thì đa phần vẫn có môn phái, trong đó có lớn có nhỏ, có cũ có mới, theo như tình hình hiện tại.
có mấy môn phái tương đối xem như có tên tuổi."
Bạch Kha càng nghe càng cảm thấy khó hiểu: " Môn phái?"
Con gà nhìn y, cho rằng y không hiểu vì sao tu đạo còn phải chia môn phái, nói:" Dù sao phương thức tu luyện của mỗi phái không giống nhau."
" Không phải, ý tôi là, những môn phái này bây giờ vẫn còn tồn tại?"
" Đương nhiên!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!