Chương 43: (Vô Đề)

"Biện pháp gì?" Mọi người đều mang vẻ mặt tò mò nhìn hắn.

Hoắc Quân Tiêu nói: "Một vật có linh lực gấp đôi, thậm chí mạnh hơn cả Thất Tinh Đan khi kết đan... Vật như vậy, Hằng Thiên Môn có."

"Vật gì?" Mọi người nhất thời có chút bối rối, "Hằng Thiên Môn?"

Vừa nghe Hoắc Quân Tiêu nói vậy, Dư Hiền liền kịp phản ứng lại: "Ai u, đúng rồi! Sao ta không nghĩ ra nhỉ! Vật đó không chỉ có linh lực gấp đôi đâu, nó đã hút khô bao nhiêu đại năng tu sĩ rồi, chất đống lên chắc cao thành một ngọn núi nhỏ."

Lâm Kiệt giật mình một cái, chỉ tay về phía khu rừng trúc hướng đi dẫn đến Hằng Thiên Môn, run run nói: "Đ

-đừng nói là các ngài đang nhắc đến cái "Băng Phách" kinh khủng ở Tam Thanh Trì đấy chứ?!"

Dư Hiền vỗ vỗ tay trong không trung như vỗ đầu cậu, vẻ mặt đầy từ ái: "Trẻ nhỏ dễ dạy.."

Lâm Kiệt: "..." Không phải các ngài điên rồi thì chính là ta điên rồi, còn xuất hiện cả ảo giác nữa.

"Mượn tà vật đó cũng không phải là không thể, nhưng phải hành sự hết sức cẩn thận, bằng không..." Dư Hiền xoay người ngồi lên lưng Đậu Phộng, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: "Lúc Thất Tinh Đan kết đan, một người bảo vệ và hướng dẫn tên cứng đầu đó là không thể thiếu được, ngoài ra còn cần một người canh chừng đứng bên ngoài nhìn, để tránh vào thời khắc mấu chốt lại có người bên Hằng Thiên Môn phá rối bên Tam Thanh Trì dẫn đến hỏng việc.."

"Canh chừng thì không cần đâu, vì không lâu nữa sẽ có một thời cơ tuyệt hảo khiến Hằng Thiên Môn không rảnh mà lo đến Tam Thanh Trì bên này." Hoắc Quân Tiêu trầm giọng nói.

Dư Hiền: "Ồ?"

Quân Tiêu: "Cá mặn sư tổ quên mất Hằng Thiên Môn đang chuẩn bị việc gì rồi sao?"

Dư Hiền nhíu mày: "Việc gì?"

Quân Tiêu: "Đại hội thí luyện."

Lâm Kiệt: "..." Đậu má, các ngài nghiêm túc thật sao?!!!

"Băng Phách" trong Tam Thanh Trì này đối với Hằng Thiên Môn có thể nói là vừa là phúc vừa là họa.

Phúc là vì "Băng Phách" này khi hoành hành cách đây một nghìn năm trước đã bị các đại năng dùng linh thể, cốt nhục để trấn áp, không còn như xưa nữa. Trong nghìn năm qua, Hằng Thiên Môn đã nhặt được nó, lợi dụng biến thành Tam Thanh Thánh Trì trong môn. Họa là vì Tam Thanh Thánh Trì này vẫn còn rục rịch, cứ vài chục năm lại rục rịch một lần, nếu không tìm thứ gì cho nó đỡ đói, toàn bộ Hằng Thiên Môn sẽ là người đón xui xẻo.

Vì vậy, chưởng môn Hằng Thiên ra lệnh nuôi dưỡng cấm vật trong mật cốc, mỗi khi Tam Thanh Trì bất ổn thì ném vào, đổi lấy vài chục năm kê cao gối mà ngủ..

Nhưng lần này, sự hỗn loạn của Tam Thanh Trì đến quá đột ngột, đến nỗi cấm vật trong mật cốc còn chưa nuôi dưỡng đủ, tạm thời lại không tìm được vật thay thế nào có thể bắt được một cách kín đáo để trấn áp, vì vậy, Hằng Thiên Môn buộc phải tổ chức đại hội thí luyện sớm hơn dự kiến, có lẽ họ muốn động chút chân tay trong quá trình thí luyện. Đây có lẽ là hạ sách bất đắc dĩ của bọn họ.

Ban đầu, họ còn có khả năng cố gắng chuẩn bị kỹ lưỡng chu toàn hơn trong thời gian ít ỏi này, nhưng hai ngày trước, linh thể thoát ra từ "Băng Phách" lại làm đảo lộn tiết tấu của họ, khiến người của Hằng Thiên Môn chút luống cuống.

Vì vậy, đại hội thí luyện có thể sẽ trở thành thời kỳ dễ hỗn loạn nhất của Hằng Thiên Môn.

Mọi người trong bí cảnh thương lượng một phen, rồi ai nấy bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho đại hội thí luyện này.

Một mặt, Hoắc Quân Tiêu điều tức bản thân, rốt cuộc tổn hại bốn thành tu vi, ảnh hưởng không thể nói là không lớn; mặt khác, hắn đốc thúc và rèn luyện Lâm Kiệt gắt gao hơn, để tránh cậu gặp nguy hiểm trong đại hội thí luyện.

Có đôi khi, dì mập, bánh chưng, quạt sắt cũng đến giúp một tay.

Vì vậy, Lâm Kiệt trở thành người thảm nhất không ai sánh bằng. Thường xuyên thấy cậu vừa bị Đậu Phộng đuổi bay khắp bí cảnh, vừa phải cảnh giác để đỡ đòn từ những phù chú và pháp trận của Hoắc Quân Tiêu thỉnh thoảng ném tới, đồng thời còn phải thoát khỏi sự quấy rầy của dì mập và những người khác.

Thói quen hàng ngày của Bạch Tử Húc là ngồi bên bàn đá trước căn nhà nhỏ, tay cầm một tách trà trà xanh, lật vài trang sách, kèm theo tiếng gào thét không ngừng của Lâm Kiệt - "Cứu mạng, Đậu Phộng, mày có tự giác là mình béo không, chạy chậm một chút đi có phải sư phụ sẽ không cho mày ăn thịt đâu!!!" "Đệt, sư phụ, ngài nghiêm túc thật à, một lá bùa mà đánh thủng một hố to thế, cỏ cây đều chết hết, may mà thân thủ ta nhanh nhẹn ý nghĩ linh hoạt bằng không thì chết mất rồi, thù hận gì mà lớn vậy!!!" "Bánh chưng thúc, đừng đùa nữa! Ôi mẹ ơi— Không không không, dì mập, ta là người chứ không phải yêu quái, cũng không phải thiên phú dị bẩm, mấy cái xúc tu biến thái đó ta không biến được đâu! Hoa cũng không được, ta là nam nhân, biến thành hoa thì con mẹ nó!! Á——"

Sau đó, mười lần thì chín lần có thể thấy Lâm Kiệt ngã sấp mặt xuống đất trước mặt với tư thế "hôn đất mẹ", rồi lại bị quạt sắt thuần thục lôi vào nhà dán hai miếng cao đặc chế, cho uống vài viên đan, rồi lại nhanh chóng ném ra ngoài cửa để bắt đầu vòng đơn phương ẩu đả mới.

Thảm kịch giữa nhân gian này giằng co suốt ba ngày, đến ngày thứ tư mới tạm kết thúc với lý do "Bạch Kha thuận lợi tỉnh lại".

Vì vậy, khi tầm nhìn của Bạch Kha dần rõ ràng, điều y thấy là một người có hình dáng giống đầu heo, toàn thân tỏa mùi cao dán "ư ư ư" nhào đầu về phía trước, ôm lấy y khóc đến ruột gan đứt từng khúc

Bạch Kha: "..." Sao ngủ một giấc dậy mà thế giới không đúng lắm?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!