Ba người trong phòng chứ nói chuyện với nhau như thế chính là hơn nửa ngày.
Bí cảnh cũng giống như bên ngoài, có mặt trời mọc rồi lặn, có bốn mùa luân chuyển. Vì vậy mấy người đứng bên ngoài cứ trơ mắt nhìn mặt trời sáng loáng trên đỉnh đầu dần dần lặn về phía tây, treo lơ lửng trên đỉnh núi, để lại một tầng màu vàng đủ phủ lên nửa bí cảnh, sau đó lại trơ mắt nhìn tia sáng cuối cùng dần khuất sau bên kia núi, lúc này mới nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Những gì Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền nói cụ thể, khuyên Bạch Kha như thế nào thì Lâm Kiệt và những người khác không biết. Nhưng có lẽ hiệu quả không được như mong đợi, hai người đã không thuyết phục thành công—
Vì thế tối hôm đó, khi hai người dự định theo kế hoạch tiến hành truyền tu vi, Bạch Kha đã ngất đi.
Lâm Kiệt: "...." Hai người này, một là sư phụ, một là lão tổ tông, cậu không dám chất vất.
Ba người dì mập kia ho khan vài tiếng, không nói lời gì mà kinh sợ.
Chỉ có Bạch Tử Húc, người hoàn toàn không hề có khái niệm gì về những nhân vật đại thần như Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền, dám trực tiếp giận dữ hỏi: ".... Hai người đã làm gì Tiểu Kha của ta?!"
Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền bây giờ đối với Bạch Tử Húc có một chút cảm giác phức tạp. Một mặt, họ mơ hồ nghi ngờ rằng một phần hồn phách của Bạch Linh Trần lưu lạc bên ngoài có thể đang ở trong cơ thể Bạch Tử Húc. Mặt khác, người này là cha ruột kiếp này của Bạch Kha, đừng nói là rút hồn đoạt phách, chỉ cần động một chút thôi, Bạch Kha có lẽ cũng sẽ trở mặt. Hơn nữa, ngay cả khi đó là một người hoàn toàn không liên quan, Hoắc Quân Tiêu cùng Dư Hiền cũng không làm ra việc thất đức như vậy.
Hai người vốn cho là, phần phách nọ của Bạch Linh Trần lưu lạc sẽ bị trói buộc vào một người nào đó hoặc một vật gì đó, hoặc vẫn trôi nổi bên ngoài, dần mất đi linh lực vốn có, hồn khí ngày càng yếu đi, nên việc tìm kiếm mới khó khăn như thế. Thế nhưng một khi đã tìm thấy, chỉ cần xử lý một chút là có thể đưa nó trở lại cơ thể Bạch Kha.
Nhưng họ thật sự không ngờ rằng phần phách đó lại tình cờ gặp một hồn thể khác cũng vừa khéo bị tàn phá, và càng trùng hợp hơn, chúng lại dung hợp với nhau mà không bị bài xích quá mạnh mẽ, cứ như vậy mà lẫn lộn nhập vào trong luân hồi.
Chưa kể đến ba hồn Thiên, Địa, Mệnh, sáu phách như Thiên XUng, Linh Huệ, mỗi loại phụ trách những chức năng khác nhau, mà phần hồn phách đó phải trùng khớp chính xác với phần phách mà hồn thể kia thiếu mới là điều khó khăn đến như nào! Chỉ riêng việc linh lực mạnh mẽ của phần phách Bạch Linh Trần đã đủ khiến không phải hồn thể nào cũng tùy tiện dung hợp được, chịu đựng được.
Ai biết rằng việc có xác suất nhỏ đến mức gần như không đáng kể như vậy lại tình cờ để họ gặp phải, thật sự là muốn hộc ra một búng máu!
Vì vậy, khi Bạch Kha phát hiện linh lực của Bạch Tử Húc hai ngày nay tăng lên và sinh nghi, Hoắc Quân Tiêu với chọn cách mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng mà giữ im lặng. Nói ra suy nghĩ này chỉ là khiến cha con Bạch Kha và Bạch Tử Húc càng thêm phiền muộn mà thôi.
Về phần phách mà Bạch Kha thiếu hụt, chỉ đành nghĩ biện pháp khác.
Có điều những thứ này tạm thời phải để sang một bên, việc cấp bách lúc này là phải thúc đẩy quá trình kết đan của Thất Tinh Đan, sau đó sớm giúp Bạch Kha thoát khỏi sự khống chế. Cho dù Bạch Kha không đồng ý vì không muốn Hoắc Quân Tiêu bỏ một thân tu vi của mình để giúp y, bọn họ cũng phải tiến hành chuyện này.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Như ngươi thấy, để hắn ngủ một chút, yên tâm, không có gì đáng ngại, không có gì thương tổn đối với hắn." Dư Hiền vừa nói với Bạch Tử Húc, vừa phất ống tay áo một cái, lập tức trên mặt đất trống rỗng xuất hiện thêm một cái đài thấp.
Hoắc Quân Tiêu thuận thế nhẹ nhàng đem Bạch Kha đặt ngang trên cái đài thấp đó, rồi lùi lại một bước. Hắn liếc nhìn Lâm Kiệt và mấy người khác.
Hắn còn chưa kịp mở miệng, Lâm Kiệt đã theo phản xạ kéo Bạch Tử Húc và mấy người bánh chưng lui qua phòng nhỏ bên từng, chừa ra một khoảng cách an toàn, không quá gần không quá xa, đủ để quan sát.
Thấy bọn họ tự giác như vậy, Hoắc Quân Tiêu không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Dư Hiền.
Hai người này đứng đối diện nhau ở hai bên Bạch Kha, sau đó đồng thời giơ tay lên. Trong nháy mắt, hai ống tay áo bị gió mạnh khuấy động, vạt áo tung bay, luồng khí nhanh chóng cuộn lên, uy áp cường đại lấy hai người này làm trung tâm, lan ra từng vòng như gợn sóng. Bầu trời trong bí cảnh vốn đã tối sầm lập tức thay đổi, những đám mây thơ thớt trước đó đột nhiên tan biến, muôn vàn mảnh sao trên trời cũng ẩn mình, ánh trăng đang sáng cũng trở nên mờ nhạt rồi biến mất không thấy....
Phảng phất trong nháy mắt, bức màn đêm dày đặc nặng nề buông xuống, bao phủ chặt chẽ toàn bộ bí cảnh.
Mấy người đứng dựa sát tường của phòng nhỏ mở to tròng mắt, dì mập từng va chạm xã hội coi như bình tĩnh, nhưng Lâm Kiệt và Bạch Tử Húc đã nắm chặt góc tay áo của nhau, giật mình không dám thở mạnh, cũng không dám nhúc nhích một chút. Tất cả đều ngừng thở, muốn xem động tác kế tiếp của Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền.
Chỉ thấy trong lòng bàn tay hai người có ngọn lửa xanh lam bốc cháy lên trong hư không, sau đó nâng hai tay lên, năm ngón tay hơi khum lại, cẳng tay hai cong, khoảng cách giữa họ vừa khéo tạo thành một vòng tròn. Mà ngọn lửa xanh lam trong lòng bàn tay hai người nhảy nhót như ánh sáng, đột nhiên giống như nước, lan ra một tầng mỏng manh, bao phủ toàn bộ vòng tròn.
Sau đó, Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền rút tay cùng lúc lại, vòng tròn trong suất màu xanh lam sáng ngời yên lặng treo lơ lửng trên không trung.
Hai người làm một thủ thế, đầu ngón tay như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ vào tâm điểm giữ vòng mấy cái, vừa chạm lập tức thu lại, sau đó ngón tay quơ nhẹ qua, bên trong vòng tròn lập tức sáng lên nhiều quang điểm như những vì sao, các quang điểm liên kết với nhau bằng những sợi tơ, đan xen phức tạp. Nhìn qua toàn bộ, trông giống như nó đã trực tiếp mở một bản đồ sao trên chín tầng trời được sao chép xuống.
Trận thành, Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền đồng thời giơ tay, lòng bàn tay hướng xuống, nặng nề đè xuống, phảng phất như dưới bàn tay của họ không phải là một lớp mỏng xanh lam lơ lửng trong không trung, mà là một vật nặng hàng nghìn vạn vân. Ngay tại lúc đó, quanh thân hai người trong nháy mắt xuất hiện những ký tự kim quang, dày đặc, đan xen ngang dọc, bay lượn xung quanh, lưu chuyển với tốc độ nhanh chóng, gần như làm người ta chóng mặt.
Trận bàn màu xanh lam lấp lánh ánh sao bị đè nặng mà rơi xuống mặt đất, nằm dưới đài thấp nơi Bạch Kha đang nằm, khoảnh khắc nó chạm đất, luồng khí bốn phía xoay tròn nhanh chóng, khiến người ta hoa mắt.
Những sợi tơ nối liền giữa các ngôi sao trên trận bàn bỗng nhiên bay lên, quấn lấy cơ thể Bạch Kha, vòng này qua vòng khác.
Những người đứng sát tường gần như biến thành thằn lằn dán vào vách, nhưng vẫn bị kình khí mãnh liệt và phong đao hỗn loạn tạt đến mức da thịt đau nhức. Tuy nhiên, may mắn là không ai thực sự bị thương. Dù có trầy xước một chút, họ cũng không còn tâm trí để đoái hoài tới. Họ đang cố gắng nỗ lực mở mắt trong cơn gió lốc, không muốn bỏ lỡ bất kỳ động tác nào của Quân Tiêu và Dư Hiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!