"Không, chờ ta cẩn thận suy nghĩ lại xem.... ta suy nghĩ...." DÌ mập lẩm bẩm hai câu, giọng dần dần hạ xuống, sau đó liền im bặt, chìm vào trầm mặc.
Khoảng lặng này kéo dài rất lâu, lâu đến mức mọi người tưởng bà đã ngủ thiếp đi rồi, thì giọng bà lại vang lên một lần nữa, thanh âm mang vẻ chần chờ: "Có một lần hắn giúp ta sửa lại nhánh hoa, hình như có nói qua vài câu không rõ ràng về công dụng của Thất Tinh Đan, nói là người hoàn toàn không có linh lực nếu dùng cái này sẽ lập tức bạo thể mà chế, nhưng người có tu vi, tu vi càng nông thì dường như ảnh hưởng càng nhỏ, tu vi càng cao thâm thì ảnh hưởng càng lớn, ban đầu mới dùng, tu vi linh lực sẽ tăng gấp đôi, nhưng không bao lâu sau, sẽ khiến kinh mạch đảo ngược, khí huyết lưu hành ngược... Nói chung chính là mọi thứ sẽ ngược lại, gần giống như vậy. Ai... Đáng tiếc Dược Quỷ đã sớm không còn, nếu không có thể trực tiếp hỏi hắn thì rõ ràng hơn rồi."
"Ồ? Nếu như Thất TInh Đan này khi luyện thành công có hiệu quả như vậy, thì trăm năm trước từ lò luyện đan lấy ra chẳng phải cũng coi như một loại bán thành phẩm sao?" Lâm Kiệt nghĩ nghĩ một chút, vỗ ngực mừng rỡ nói, "Bán thành phẩm về bản chất không hoàn toàn giống với thành phẩm thì ít nhất cũng có chút tương tự đúng không? Nói như thế, cũng may là Tiểu Bạch trước giờ chưa từng tu hành, nếu không tu vi càng cao thì ảnh hưởng càng lớn, chẳng phải lại càng hỏng bét hơn sao!"
"Lúc trước Chưởng môn Hằng Thiên Môn từng nói, trước đó những người sinh vào giờ âm tháng âm năm âm đều bạo thể mà chết, xem ra chính là nguyên nhân này rồi..." Dư Hiền liếc mắt nhìn Bạch Kha, than thở: "Thật đúng là vạn hạnh*"
*Vạn hạnh: Vô cùng may mắn.
Bạch Kha lại không có cảm giác gì sống sót sau khỏi tai nạn, y vẫn còn đang suy nghĩ những lời dì mập nói: "Dì mập nói, khi nuôi dược thì tốt nhất nên kết hợp với các loại đan dược nâng cao linh lực, còn nói người tu vi thấp ảnh hưởng nhỏ, tu vi cao ảnh hưởng lớn, hơn nữa tôi trong lúc đó vô tình cắn nát đầu lưỡi chảy máu, Thất Tinh Đan trong cơ thể điên cuồng hút máu.... Tôi cảm thấy có lẽ Thất TInh Đan này không phải là hút máu mà là hút linh khí?
Những người tu vi thấp tỷ như tôi, Thất Tinh Đan hầu như không hút được bao nhiêu linh khí trong cơ thể, cho nên vẫn luôn không có động tĩnh gì, chỉ khi ta nuốt đan dược của Hằng Thiên Môn thì mới có phải ứng, là bởi vì đan dược đó đã nâng cao linh khí trong cơ thể tôi, khiến cho Thất TInh Đan hoạt động. Thế nhưng nó cuối cùng cũng chỉ hút lấy linh lực bổ sung thêm mà đan dược mang lại cho tôi, vì vậy không gây tổn thương gì đối với bản thân tôi, hơn nữa linh lực sẽ có sự tăng lên đến một mức độ nhất định, cho nên vết thương của tôi hồi phục tương đối nhanh?"
Hoắc Quân Tiêu gật đầu, nói tiếp: "Còn người tu vi cao, Thất Tinh Đan sẽ luôn ở trạng thái hoạt động ổn hơn, liên tục không ngừng hấp thu linh khí từ cơ thể, đan dược phụ trở dù có làm linh khí tăng lên bao nhiêu thì so với lượng linh khí vốn đã dồi dào của bản thân tu đạo giả mà nói ngươc lại chỉ như miếng thịt nhỏ. Cứ như vậy, đúng là tu vi càng cao, thương tổn càng lớn."
Lâm Kiệt như phát hiện ra vùng đất mới vỗ tay một cái, kêu lên: "Nói như vậy, nếu như người nuôi dược có tu vi cực kỳ cao thâm, vậy có thể không cần đến tám mươi mốt năm, liền có thể kết đan rồi!"
Cậu vừa mới dứt lời, liền phát hiện mọi người, bao gồm cả Bạch Kha, đều nhìn chằm chằm về phía cậu, ánh mắt không giống như khen ngợi, mà giống như không nói nên lời.
"Ờm...." Rất nhanh cậu cũng kịp phản ứng, những lời mình vừa nói chẳng khác nào lời vô ích.
Nếu người nuôi dược có tu vi cực kỳ cao thâm... Vấn đề là chính là Bạch Kha, ngươi nuôi dược, tu vi vốn dĩ chẳng có bao nhiêu, cho dù ở trong bí cảnh siêng năng tu luyện, cũng không thể trong thời gian ngắn tăng vọt được.
"Có điều—" Hoắc Quân Tiêu trầm ngâm một lát, đột nhiên mở miệng, ánh mắt chuyển hướng về Bạch Kha, đối mắt sâu thẳm không thấy đáy: "Cũng không phải là hoàn toàn không thể, ta đây—-"
Hắn còn chưa dứt lời, đã bị Dư Hiền cắt ngang: "Hồ đồ!"
Hoắc Quân Tiêu cũng không quay đầu, nói: "Không có hồ đồ, ta một thân tu vi chính là kế thừa từ y, bây giờ trả lại cho y, ta cũng không có gì đáng tiếc."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Dư Hiền mặt đen hết lại: "Ngươi quên rằng kết cục của những người đã làm vậy trước đây rồi?! Ngươi đã quên kết cục của người mà tu vi tăng vọt đó rồi sao?! Có ai được chỗ nào tốt?! Ta thấy ngươi triệt để váng đầu rồi!"
Biết Dư Hiền lâu như vậy, ông trong mắt mọi người vẫn luôn là một người không có hình dạng, một bộ dạng tiêu dao tự tại, giống như cái tên bí cảnh của ông— "Tiêu Dao" không thể phù hợp hơn. Mọi người vẫn còn chưa từng thấy ông mặt đen nghiêm túc như vậy. Đừng nói bọn Bạch Kha, Lâm Kiệt, mà ngay cả Hoắc Quân Tiêu, trong ấn tượng cũng không thể nhớ được mấy lần ông như thế.
Xem ra chuyện này xác thực đã đâm vào một số chuyện trong quá khứ mà Dư Hiền vẫn chưa buông bỏ được.
Ông tức giận, uy áp quanh thân thoáng hiện ra, những người có tu vi cao như dì mập đều không dám thở mạnh có chút câm như hến, tu vi thấp ví dụ như Bạch Kha cùng Lâm Kiệt, đã bắt đầu có cảm giác tức ngực ù tai.
"Được rồi, cá mặn sư tổ...." Giọng điệu của Hoắc Quân Tiêu mềm đi một chút, nhưng lại có vài phần giống như lúc hắn còn nhỏ. Uy áp quanh người cũng tản ra, vừa vặn cân bằng với uy áp của Dư Hiền, mọi người lập tức cảm thấy lực kình khí đè nặng trên cơ thể đột nhiên giảm bớt, lúc này mới tranh thủ vội vàng hít vài hơn.
Lâm Kiệt âm thầm xoa xoa đôi tai đã ù một lúc lâu của mình, tiện thể móng vuốt không chịu ngồi yên còn xoa xoa cho Bạch Kha nữa.
Bạch Kha: "..."
"Ta không có váng đầu." Hoắc Quân Tiêu lắc đầu, "Kết cục của sư muội ta nhớ rõ, kết cục đó rơi xuống trên người ta, ta cũng như sư muội không để tâm. Còn kết cục của sư đệ...." Hắn chỉ vào Bạch Kha nói với Dư Hiền: "Y và sư đệ không giống nhau."
"Sao không giống nhau?! Ngươi có ý định muốn chọc tức chết ta sao!" Dư Hiền vừa nghe hắn mở miệng, càng tức giận hơn, uy áp càng mạnh: "Tiểu tử Ổ Nam kia là người! Hắn cũng là người! Chỉ cần là người thì đều giống nhau! Ngươi không sợ hắn cũng trở nên điên điên khùng khùng, người không ra người quỷ không ra quỷ, thì cứ tự ý mà làm! Chờ các ngươi đều không còn, chỉ còn lại lão thất phu này! Ta hoàn toàn thanh tịnh không cần quan tâm..." Ông nói đến đây, giọng nói bỗng trở nên già nua.
Phảng phất bộ dáng tuổi già tóc mai tái nhợt không phải do huyễn hóa thành, mà là thật.
Nhưng đúng là ông đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, thân thể chưa già nhưng tâm đã sớm cằn cỗi.
Phút chốc không khí trong phòng bỗng trầm mặc hơn, khiến mọi người ở đây đều trở nên có chút khó chịu đứng lên....
"Sư tổ—" Hoắc Quân Tiêu im lặng một lát, lâu sau mới chậm rãi mở miệng.
"Đừng gọi ta!" Dư Hiền phẩy tay áo một cái: "Ta không nghe!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!