Chương 39: Chuyển cơ

Dư Hiền và Hoắc Quân Tiêu yên lặng liếc nhau một cái khi thấy hồn khí của Bạch Tử Húc tương tự với Bạch Linh Trần trước đây, rồi lại bất động thanh sắc dời tầm mắt đi chỗ khác. Những người khác đứng phía sau họ, hoặc đứng cạnh, không ai để ý, thế nhưng Bạch Kha lại tinh mắt chú ý tới.

Y liếc nhìn hai người này, lại phát hiện hai người này mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, không có tư thế là muốn mở miệng, vì thế trong lòng y dấy lên nghi hoặc.

Bạch Kha tin rằng hai người này tuyệt đối không phải loại người thiếu suy nghĩ, nhìn phản ứng này của bọn họ, y đoán họ dường như đã nghĩ ra điều gì đó nhưng ngại nguyên nhân nào đó, tạm thời không tiện nói ra hoặc không muốn nói. Thế nhưng chuyện liên quan đến Bạch Tử Húc, y không thể hoàn toàn không hỏi.

Là bởi vì nơi này nhiều người? Hay là bởi vì Bạch Tử Húc đang có mặt ở đây, nên họ không tiện nói thẳng trước mặt ông?

Tâm tư dạo quanh một vòng, Bạch Kha quyết định chờ chốc lát mọi người giải tán rồi sẽ tìm riêng Dư Hiền và Hoắc Quân Tiêu hỏi cho rõ.

"Các anh cũng không rõ ràng lắm, vậy có lẽ do mắt tôi có vấn đề. Sáng hơn và rõ nét hơn cũng không phải chuyện xấu, có thể ở lâu trong bí cảnh đầy linh khí nên bị ảnh hưởng đôi chút...." Đã có quyết định này Bạch Kha tạm thời xem như mình không phát hiện cái gì, chuyển đề tài nói: "Đúng rồi, những linh thể ở Hằng Thiên Môn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Câu hỏi này của y hướng về phía Hoắc Quân Tiêu: "Là anh cứu tôi sao?"

"Ừm." Hoắc Quân Tiêu khẽ gật đầu, mắt cụp xuống, con ngươi sâu thẳm như mực tối bị che đi phân nửa, im lặng trong chốc lát, nắm lấy tay Bạch Kha siết chặt thêm chút nữa, lên tiếng nói: "Lẽ ra ta nên phát hiện sớm hơn."

"Chuyện này cũng không phải chuyện anh có thể khống chế được." Bạch Kha lắc đầu, "Chúng ta ở đây vẫn ổn là may lắm rồi, dưới tình huống đó có thể giữ được mạng quả là may mắn."

"Phải rồi, Tiểu Bạch, sao anh biết đó là linh thể?" Lâm Kiệt thắc mắc: "Chúng tôi chỉ thấy một đoàn mây đen, những đám mây đen tán loạn, tốc độ nhanh đến mức không thể phản ứng kịp, làm tôi sợ đến mức chân run hết lên... May là sư phụ đã xách chúng ta đem trở về."

Nghe đồ đệ mình nói những lời không tiền đồ như vậy, Hoắc Quân Tiêu tức giận liếc mắt nhìn cậu.

"... Cậu thấy người nào có thị bị trói quấn mà uốn éo vặn vẹo như cái khúc không? Không phải linh thể thì là cái gì? Hơn nữa..." Bạch Kha dừng một chút, "Tôi cảm giác, cảnh tượng này đã từng thấy ở đâu rồi."

Hoắc Quân Tiêu nghe y nói như vậy, bất chợt nâng mắt lên, nói: "Người nhớ ra điều gì à?"

"Tôi... Thật ra chỉ cảm thấy có chút quen thuộc thôi, anh gấp cái gì." Bạch Kha đại khái thấy phản ứng này có chút buồn cười, cố ý kéo dài giọng, trong thanh âm nhàn nhạt có một tia trêu ghẹo.

Lâm Kiệt đứng một bên phục sát đất với Bạch Kha. Phải nói sao nhỉ, Hoắc Quân Tiêu người này tướng mạo vốn có chút lạnh lùng, lại thêm thói quen quanh năm thích cau mày, vậy nên giữa mi tâm có một vết mờ nhạt, nhìn càng khó thân cận. Huống chi người này vẫn luôn một thân áo bào đen, so với các cao nhân có phong thái tiên phong đạo cốt thì hắn lại toát ra sự trầm lặng nghiêm nghị hơn hẳn. Khí tràng như vậy khiến người có tu vi kém hơn hắn cảm thấy áp lực không nhỏ.

Lâm Kiệt trước giờ luôn coi Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền là những nhân vật truyền kỳ trong sách, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mặc dù thân phận của cậu bây giờ là đệ tử Hoắc Quân Tiêu, nhưng sự sùng bái kính trọng dành cho những người này vẫn chỉ tăng chứ không giảm. Huống chi Hoắc Quân Tiêu liếc cậu một cái, bắp chân cậu đã run hết lên, huống chi bị đôi mắt kia của Hoắc Quân Tiêu nhìn thẳng chằm chằm. Đổi lại là cậu, cậu đã sớm quỳ xuống đất, hô vạn tuế rồi, vậy mà Bạch Kha lại có thể nhẹ nhàng vân đạm phong khinh thuận miện đùa giỡn một chút?!

Hoắc Quân Tiêu đại khái cũng bị giọng điệu này của Bạch Kha làm nghẹn có chút không nói tiếp được, chỉ đành bất đắc dĩ nhìn y: "..."

"Nói thật, lúc đó ý thức tôi không rõ, hình như còn nghe được ai đó đang lẩm bẩm cái gì đó...." Bạch Kha không tiếp tục trêu hắn nữa, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói.

"Ồ? Nói cái gì?" Hoắc Quân Tiêu hỏi.

Bạch Kha suy nghĩ một hồi, như đinh chém sắt nói: "Quên rồi."

"...."

Hoắc Quân Tiêu yên lặng hộc máu.

Tuy nhiên Hoắc Quân Tiêu cũng không níu lấy vấn đề này, mà phất tay một cái nói: "Không sao, không nhớ nổi thì thôi. Về phần mấy linh thể ngày đó, nếu ta đoán không sai, hẳn là chúng bị giam giữ trong "Băng phách", may mắn chỉ là một bộ phận rất nhỏ thoát ra, nếu không toàn bộ Hằng Thiên Môn cũng gặp đại họa, bằng mấy chưởng môn trưởng lão kia, căn bản không thể chế trụ nổi."

Lâm Kiệt lặng lẽ lặp lại: "Một... bộ... phận.... rất... nhỏ... Thế giới này quá nguy hiểm, tôi có thể rời khỏi nơi này được không!!"

"Băng phách?" Nghe đến hai chữ này, Bạch Kha không khỏi ngồi thẳng dậy: "Băng phách chẳng phải ở Tam Thanh Trì sao? Xung quanh còn có cấm chế của bọn họ, mấy linh thể đó sao lại thoát ra được? Hay là.... Cái gọi là vấn đề mà chưởng môn Hằng Thiên Môn nói trước đó chính là việc bọn họ không thể phong ấn nổi "Băng phách" nữa?"

"Nhưng—-" Bạch Kha tỉ mỉ hồi tưởng lại cảnh tượng y nhìn thấy trên "Băng phách", lắc đầu đầy nghi ngờ nói: "Lúc đầu tôi thấy những người đó, mặc dù có lộ vẻ đói, giống như muốn nuốt chửng hết cả xương thịt tôi, nhưng không giống những linh thể trên quảng trường, cảm giác những cái ở quảng trường tà khí hơn nhiều."

"Vậy chứng tỏ trong khoảng thời gian đó đã có thứ gì đó kích thích bọn chúng, khiến bọn chúng trở nên tà tính hơn." Lâm Kiệt chen vào nói, "Có điều lại nói tiếp.... khoảng thời gian đó hình như chỉ có Tiểu Bạch được sự chấp thuận đi vào Tam Thanh Trì thôi."

Bạch Kha: "...."

Dư Hiền vuốt vuốt chòm râu trên cằm, ngửa mặt lên trời suy nghĩ một chút nói: "Cũng gần như vậy. Tiểu tử họ Tần hôm nọ hình như có lảm nhảm về chuyện này, nói là phúc phận tu luyện trăm đời gì đó, Tam Thanh Trì suốt hai năm nay không ai được phép vào, ngươi là người đầu tiên... Lại nói tiếp, tiểu tử kia hay lắm mồm lải nhải, mỗi lần nghe hắn nói chuyện đều phải nhẫn nại cho hắn nói hết, xong thì đánh ngất luôn.

Kết quả tiểu tử này lại quên sạch, hôm sau lại tiếp tục lải nhải mấy câu đó, ta thật sự không chịu nổi nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!