"Không ổn!" Trong khoảnh khắc đó, hai chữ này đã chiếm toàn bộ đại não của Bạch Kha. Y cũng không biết kiếp trước mình là nhân vật đại năng hô phong hoán vũ, hô mưa gọi gió như thế nào, cũng không biết đối diện với tình huống như thế này liệu có thể phẩy tay một cái có thể khiến mấy thứ này biến mất sạch sẽ hay không.
Y chỉ biết là, y hiện tại chỉ là một người bình thường không thể bình thường hơn, dù đã trải qua quá trình tu luyện trong bí cảnh, có chút kỹ năng phòng thân, nhưng trước thứ đáng sợ như này, chính mình như cũ vẫn chỉ là một con kiến có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào, y thậm chí không thể nhớ ra một thuật pháp nào có thể giúp y chống đỡ dù chỉ trong một chốc lát, chỉ có thể gần như theo bản năng nhắm chặt hai mắt, mày cau lại, sau đó một cái tên mà y vẫn luôn nhảy lên trong lòng—-
Hoắc Quân Tiêu!
Tất cả máu dường như xông thẳng lên đỉnh đầu, tứ chi quanh thân lạnh lẽo một mảnh, khi Bạch Kha cảm thấy xung quanh mình gần như chết lặng, thì có thứ gì đó lướt qua xương cổ tay trái của y, xúc cảm không tính là trơn trượt, nhưng lại là thứ duy nhất có nhiệt độ mà y có thể cảm nhận được. Bàn tay phải lạnh như băng gần như theo bản năng đặt lên cổ tay trái.
Những hạt gỗ tròn nhỏ bị y siết chặt trong lòng bàn tan.
Là chuỗi hạt gỗ mà Hoắc Quân Tiêu đã cho y!
Người ta nói mười ngón tay nối liền với trái tim, khi đầu ngón tay và lòng bàn tay của Bạch Kha siết chặt lấy chuỗi hạt gỗ, có thứ giống như những sợi tơ màu đen bạc li ti tuôn ra từ những hạt gỗ trong tay y. Bạch Kha chỉ cảm thấy nhiệt độ theo lòng bàn tay tỏa ra, sau đó men theo cánh tay trườn lên, nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể y, hơn nữa như có thứ gì đó đang liều mạng chui vào trong não, khiến huyệt thái dương y đau đến mức như muốn nổ tung.
Cho dù Bạch Kha nhắm hai mắt lại thì vẫn có thể nhìn ra linh thể đang xông thẳng vào y.
Theo lý mà nói, thứ này vô thanh vô sắc, nhưng Bạch Kha lại ngửi thấy mùi máu tanh nồng dày đặc đến mức khiến người ta buồn nôn, giống như mùi sắt rỉ. Cảm giác đau nhói ở thái dương càng lúc càng mạnh, vô số tiếng gào thét tuyệt vọng như thật như ảo rú lên từ bốn phương tám hướng truyền đến, ồn ào náo động, hơn nữa âm thanh ngày lúc càng lớn, ngày càng bén nhọn, cuối cùng nó giống như cứa vào màng nhĩ của y.
Y chỉ cảm thấy máu toàn thân sôi sục, mạch máu bên trong ào ào dâng lên, bên tai mang theo tiếng gió rít gào không dứt, cơn đau trên người nhưu có vạn con kiến gặm nhấm tâm can. Một âm thanh mơ hồ xuyên qua những âm thanh hỗn loạn, vang lên trong đầu—-
Hồn là dẫn, phách là mắt
Thất tinh sắp thành, huyết khế đã sinh
Sơn hà làm gương, thiên địa làm mối
Lấy hồn phách cốt nhục của ta
Chôn vùi tà vật ô uế này giữa hàng trăm ngàn linh hồn hoang phế—-
"Sư phụ!"
"Linh Trần!"
Dường như có ai đó đang gọi ai, giọng nói trong đầu trùng khớp với giọng nói bên tai, khiến y không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là mộng.
Ngay sau đó, y cảm nhận được cánh tay của mình bị ai đó kéo mạnh một chút, rồi cả người y va vào một lồng ngực ấm áp còn có chút cứng rắn.
Ngón tay của ai đó đặt lên mi tâm y, dòng nhiệt ấm áp như dòng nước liên tục tràn vào không ngừng. Từ đầu đến chân, chạy dọc theo từng dây thần kinh, len lỏi qua từng huyết mạch, ào ào chảy qua.
Tất cả sự ồn ào náo động và đau đớn, dù là trong hiện thực hay ý thức, tất cả đều theo dòng nhiệt này mà đột ngột dừng lại.
Bạch Kha cảm thấy mình như một lữ khách đã đi vạn dặm đường dài, cuối cùng cũng tìm được một chốn nghỉ chân, cuối cùng cũng có thể dừng lại đôi chân đã chết lặng, cả người y bỗng chốc thả lỏng. Y khẽ thở dài, rồi cả cơ thể mềm nhũn, hoàn toàn mất ý thức......
Khi tỉnh lại lần nữa, Bạch Kha đã phát hiện mình đã trở lại bí cảnh của Hoắc Quân Tiêu. Tầm nhìn dần dần rõ ràng, có gương mặt lo lắng của Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền, còn có chú bánh chưng, chú quạt sắt cùng cái đầu của Lâm Kiệt đang đung đưa qua lại, còn có những cành lá của dì mập đang khẽ rung, và cả bóng dáng đường viền của người cha không đáng tin cậy, Bạch Tử Húc.
"Cha? Sao cha lại trở nên như vậy—" Cũng không biết mình đã hôn mê bao lâu, Bạch Kha chỉ cảm thấy cổ họng khô rát đến mức nói chuyện có chút khó khăn.
Ngay khoảnh khắc y vừa mở miệng, chỉ cảm thấy tay mình bị siết chặt một chút. Sau đó, y mới cảm giác tay mình vẫn luôn được ai đó nắm lấy. Không cần nhìn cũng biết đó là tay của ai...
Đại khái cũng không nghĩ tới y tỉnh lại đầu tiên sẽ nói câu này, Hoắc Quân Tiêu nắm chặt tay Bạch Kha hơi ngẩn người. Những người khác đang đứng vây quanh ở mép giường cũng nhơ ngác không kém.
"Tiểu Bạch, anh đang nói mớ à? Sao lại không đầu không đuôi thế?" Lâm Kiệt gãi đầu một cái.
Bạch Kha mở miệng, nhưng cổ họng rát như lửa thiêu khiến y cảm thấy nói thêm một từ cũng thật khó khăn, y vừa định ra hiệu cho bọn hạ là muốn uống nước, thì bàn tay đang nắm lấy tay phải y lại khẽ động. Y nghiêng đầu nhìn về phía Hoắc Quân Tiêu đang ngồi bên giường, chỉ thấy tay kia của hắn khẽ vung lên, chiếc ấm trà trên bàn bên cạnh liền bay đến, rót nước vào chiếc chén một cách chính xác, nhanh chóng đầy ắp mà không bị rớt ra ngoài giọt nào.
Sau đó lại hất tay nhẹ, chiếc chén liền bay vào trong tay Hoắc Quân Tiêu, một giọt cũng không bay ra.
Bạch Tử Húc nắm lấy một tay còn lại, đem Bạch Kha đỡ ngồi dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!