Chương 37: Biến cố

"Đồ vô dụng! Chỉ nhìn thấy một vòng hạt gỗ thì có ích lợi gì?! Người mang theo hạt châu đầy ra đấy!" Trưởng lão cuối cùng cũng không nhịn được nữa, sắc mặt đen như đáy nồi.

Ngón tay của chưởng môn đang gõ nhẹ lên tay vịn ghế gỗ chợt dừng lại, cả đại điện đột nhiên không còn nghe thấy tiếng gõ nhịp nhàng nữa, không khí càng thêm áp lực hơn: "Trên tay mang một vòng hạt gỗ màu đen...?" Hắn ta nhẹ giọng lặp lại một câu, không có biểu tình gì, nhìn không đoán được có nghĩ hay nhớ ra điều gì không.

Một lát sau, hắn ta mới mở miệng nói: "Hiện trong thành phố không tìm được người sao?"

Đệ tử kia lúng túng: "Bị người áo đen can thiệp, đả thảo kinh xà, những kẻ chưa bị tìm thấy có lẽ cũng tạm thời trốn rồi. Có lẽ...."

"Ừ." Chưởng môn vẫy tay, "Ngươi lui xuống đi."

Giống như vừa nhận được lệnh ân xá, đệ tử kia hành lễ rồi vội vàng rời đi.

Đợi trong điện chỉ còn lại tất cả các trưởng lão, chưởng môn mới mở miệng: "Hồng Quân, ngươi đi triệu tập các đệ tử mới nhập môn, Hồng Hiền, ngươi gửi thư thông báo cho các môn phái khác, thông báo bọn họ, nói rằng đại hội thí luyện tháng sau sẽ được tiến hành năm ngày sau."

"Chuyện này... đột ngột dời lên gần một tháng, dù sao vẫn phải có một cái lý do?" Hồng Hiền trưởng lão có chút do dự.

"Nói rằng—" Chưởng môn trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Môn phái ta may mắn có được một đơn thuốc từ chỗ dược quỷ, luyện ra đan dược có hiệu quả kinh người, trải qua trăm năm, đan dược này cuối cùng cũng ra lò, môn phái ta muốn mượn dịp hội thử thách để mời các phái đến cùng đánh giá. Đến lúc đó các phái chắc chắn sẽ có nghi ngờ, không thể không phái thêm những người khác đến xem rõ ngọn ngành."

Nói xong, hắn ta không giải thích nhiều, kêu mọi người giải tán.

Bên trong bí cảnh, mấy người chỉ thấy Tẩy Mặc Trì gợn lên vài vòng sóng, sau đó lại trở về sự trong suốt và yên bình.

"Đại hội thí luyện?" Dư Hiền vuốt cằm nói.

"À, là như thế này, lão tổ tông." Lâm Kiệt vội vàng bước tới giải thích: "Đại hội thí luyện này bắt đầu từ trăm năm trước, bởi vì bây giờ thế gian càng ngày càng có nhiều hạn chế, đệ tử chiêu mộ có căn cốt ngày càng tạp nham, mối quan hệ giữa các phái ngày càng ít đi theo thời gian, có ý tứ an phận ở một góc. Để tránh cho các môn phái cứ ngồi yên mà không biết trời cao đất rộng, dần dần suy tàn, cứ mười năm sẽ cử hành một lần đại hội thí luyện, các trưởng lão ở các môn phái sẽ dẫn theo những đệ tử mới nhập môn trong mười năm qua tham gia. Đại hội thí luyện này cũng là dịp để các môn phái giao lưu, đồng thời cũng có thể nhìn sự chênh lệch của đệ tử mình so với các phái khác, dùng cái này để nhắc nhở các đệ tử phải siêng năng tu luyện. Bởi vì những năm gần đây, Hằng Thiên Môn gần như độc chiếm ngôi đầu, nên đại hội thí luyện vẫn luôn do Hằng Thiên Môn tổ chức."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Dư Hiền gật đầu: "Ra là vậy, thời của chúng ta cũng có, nhưng lúc đó không có cửa cho Hằng Thiên Môn, không nghĩ tới hôm nay lại đảm nhiệm nhiều việc rồi."

"Thí luyện này có từng xảy ra thương vong không?" Bạch Kha hỏi một câu.

"Mỗi phái mỗi lần hầu như đều có thương vong, nhưng cũng chỉ mất một hai người, các môn phái đều cảm thấy trong phạm vi chấp nhận được." Lâm Kiệt nói.

Hoắc Quân Tiêu cau mày: "Thí luyện không phải chỉ là hai bên tỷ thí, điểm đến là ngừng lại sao? Sao lại còn có thương vong?"

Lâm Kiệt lắc đầu: "Đại hội thí luyện này không lấy tỷ thí làm cách thức chính, mà là đem đệ tử các phái thả vào trong Vạn Triều Cốc, bên trong đầy rẫy nguy hiểm, môn phái nào có đệ tử ra khỏi lối ra trước tiên sẽ coi như đứng đầu."

"Vậy trong này có thể ra tay nhiều hơn!" Giọng dì mập chen vào. Bà hai ngày nay vẫn đang dưỡng thương thoải mái trong bí cảnh, nên luôn xuất hiện dưới bản thể thật. Vì vậy mọi người nhìn thấy một cây thược dược cực lớn lắc lư hai cái, ba hoa một tràng dài, cảnh tưởng có chút kỳ quái.... Mọi người đến nay vẫn không thể đối mặt với sự thật việc dì mập thực ra là một cây thược dược, dù sao hai thứ này ngoại trừ có chút mập mạp thì không có điểm gì giống nhau có thể khiến người ta có thể liên tưởng được.

Đang nói, kính huân trên mái hiên đột nhiên vang lên ù ù. chắc là thông báo triệu tập các đệ tử tập hợp.

Bạch Kha cùng Lâm Kiệt lên tiếng chào mọi người, rồi đi qua rừng trúc về lại trong tiểu viện, vừa vặn nhận lệnh triệu tập của đệ tử.

Lâm Kiệt kéo tờ phù triệu tập xuống, đầu ngón tay chà xát ra một quả cầu lửa nhỏ đốt sạch sẽ tờ phù màu vàng, sau đó mang theo Bạch Kha bước đến quảng trường trước đại sảnh Hằng Thiên Điện.

Khi hai người đến nơi, cảnh tượng là một đám đông người chen chúc. CÁc đệ tử dưới trướng các trưởng lão đều đứng thành hàng ngũ chỉnh tề tại sân rộng, trường bào phấp phới, thật sự có khí thế của một đại môn phái. Lâm Kiệt dẫn Bạch Kha đứng vào hàng ngũ dưới của các đệ tử dưới quyền trưởng lão Hồng Hiền, nhưng có vẻ vị trí đứng này cũng có quy tắc, không biết có phải dựa vào thời gian nhập môn để xếp hàng hay không.

Lâm Kiệt để Bạch Kha đứng vào cuối hàng, cùng Bạch Kha chào hỏi người đứng trước, rồi vội vã bước lên phía trước vài hàng, đứng vào vị trí của mình.

"Ngươi là đệ tử mới nhập môn sao? Người đứng ở trước Bạch Kha vừa chào Lâm Kiệt là một đệ tử có chút gầy nhỏ. Bạch Kha không nhìn rõ được diện mạo hắn, chỉ nghe giọng nói có vẻ tuổi không lớn lắm, giọng vẫn còn mang một chút non nớt, hơn nữa ngữ điệu ôn hòa quả thực có chút mềm mại.

Bạch Kha vốn luôn ăn mềm không ăn cứng, bởi vậy đối với vị đệ tử này không có ác cảm, cũng không giả vờ câm điếc, gật đầu đáp: "Xem như thế."

"Thảo nào trước kia chưa từng thấy ngươi. Ngươi là bằng hữu của A Kiệt sao? Sau này nếu có việc gì, nếu như A Kiệt không có ở đó, cứ đến tìm ta cũng được, gọi ta là Mạnh Tích là được." Mạnh Tích có vẻ là người hay nói chuyện, cứ lải nhải một chuỗi dài với Bạch Kha.

Bạch Kha mỉm cười yếu ớt, y đang định có qua có lại báo tên của mình, nhưng đột nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân không biết sao lại rung lên một chút.

Cảm giác chấn động chỉ là đột nhiên bất ngờ nhưng không lớn lắm, trong nháy mắt, Bạch Kha thậm chí cho rằng mình chỉ hoa mắt không đứng vững. Sau đó y nghe thấy tiếng bàn luận rì rầm vang lên trên quảng trường vốn yên lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!