Bạch Kha cảm thấy mình vô tình chứng kiến cảnh tượng fan não tàn đang nhìn thấy thần tượng của mình, hơn nữa y còn suýt bị mù bởi ánh hào quang chói lóa tỏa ra từ người Lâm Kiệt, đặc biệt là biểu cảm "Đậu má, mình chắc chắn là đang nằm mơ, ngài có thể ký tên cho tôi được không?"
À không đúng.... Vốn dĩ đã mù rồi, giờ lại mù thêm một chút nữa.
Lâm Kiệt một bên không chớp mắt vẻ mặt ngây ngốc nhìn chằm chằm Hoắc Quân Tiêu, một bên vỗ mạnh cánh tay Bạch Kha, lẩm bẩm: "Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, anh anh anh có thấy không, một Vân Chinh chân nhân sống...."
Bánh chưng: "Ta thấy rồi, là người sống...."
Quạt sắt: "Cả hai đều là người sống...."
"...." Bạch Kha không biết phải nói gì. Phản ứng của Lâm Kiệt còn tạm chấp nhận được, dù gì bản thân sản phẩm này cũng chẳng mấy khi nghiêm túc, hai ngày qua biến thành con gà khác thường, kết quả bây giờ lại bị Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền kích thích lại chứng nào tật nấy, thế nhưng chú bánh chưng cùng chú quạt sắt cũng không bình thường như vậy, Bạch Kha chỉ muốn yên lặng che mặt.
Dù sao hai người này như thế nào cũng trưởng thành rồi, hơn nữa nhìn hiện tại xem ra cũng là lão yêu tinh xấp xỉ một ngàn tuổi, sao lại có thể để lộ vẻ mặt ngây dại như thế? Nhìn mà xem, dì mập còn giữ chừng mực hơn nhiều!
Kết quả Bạch Kha mới vừa trong lòng yên lặng than thở, tiện thể ném ánh mắt tán thưởng hướng dì mập, kết quả lại gặp dì mập đột nhiên duỗi ra hai đầu ngón tay, hung hăng cấu mạnh một cái vào cánh tay bánh chưng, nghe thấy từ cổ họng bánh chưng phát ra tiếng "Auuu" vang lên, dì mập liền ôm ngực nói: "Ái chà chà không phải nằm mơ?!"
Bạch Kha: "...." Tất cả những gì vừa nghĩ đều vô nghĩa.
Có lẽ vì y quá mức bình tĩnh giữa một nhóm người này nên có phần hơi không hợp nhau, Lâm Kiệt vỗ y nửa ngày không thấy Bạch Kha đáp lại, vì vậy quay mặt sang nói: "Tiểu Bạch, đây là đại thần nghìn năm khó gặp đó! Anh như thế nào không có phản ứng!"
Bạch Kha: "...." Nói như thể tôi quen biết họ vậy.
"Bạch thúc, chẳng phải thúc cũng là đồng đạo sao?! Trước đây chưa từng nghe nói qua Dư Hiền chân nhân và Vân Chinh chân nhân?!" Đồng chí Lâm Kiệt não tàn như trước vẫn siêng năng tìm đồng minh, như thể có ba người choáng váng theo cậu vẫn còn chưa đủ.
"Hừm—" Bạch Tử Húc sờ sờ cằm, "Có lẽ ta và các ngươi không đọc cùng một loại sách, cái thứ đồ chơi đó là sách giáo khoa bắt buộc à?"
Lâm Kiệt với vẻ mặt "Đầy tiếc nuối", cuối cùng cũng từ bỏ việc thuyết phục hai kẻ ngoại tộc này gia nhập vào "Đạo giáo đại thần". Cậu quay đầu trở lại vẻ mặt chậm phát triển trí tuệ, bước hai bước về hướng Hoắc Quân Tiêu, ngu ngốc ngẩng đầu nhìn nam nhân cao lớn mặc áo đen, giọng như mộng du nói: "Kiếp trước tôi nhất định là cứu cả thế giới..... Người mà tôi ngưỡng mộ coi là chuẩn mực nhất lại có thể đứng trước mặt tôi, còn trở thành sư phụ và lão tổ tông...."
Hoắc Quân Tiêu, chuẩn mực của đời người co giật khóe miệng, khuôn mặt lạnh băng, yên lặng lùi hai bước, đứng bên cạnh Bạch Kha.
Hành động này khiến Bạch Kha sinh ra một loại ảo giác cực kỳ quỷ dị, giống như một con chó đen to lớn đang lặng lẽ áp vào bên người chủ nhân của nó....
Đây cũng không tốt hơn được!
Bạch Kha lắc đầu, thấp giọng nói với Hoắc Quân Tiêu: "Sao vậy?"
Hoắc Quân Tiêu cũng nghiêng đầu thấp giọng đáp một câu: "Cảm thấy đau răng khi nhìn thấy bọn họ như vậy."
Bạch Kha thấp giọng nói tiếp: "Tôi có cách."
Giọng Hoắc Quân Tiêu đè xuống thấp hơn: "Cách gì?"
Bạch Kha nghiêm túc nói: "Còn ít ớt diêm vương mà Đậu Phộng ăn lần trước đến mức phun lửa ba ngày không? Băm một cây nghìn nát nhai nhai thử xem, răng sẽ hết đau ngay lập tức."
Hoắc Quân Tiêu quay đầu, nhìn Bạch Kha đang nghiêm túc bịa chuyện, vẻ mặt bất đắc dĩ, hồi lâu không nói chuyện.
"Sao thế?" Bạch Kha bị hắn thấy rất vô tội, quay đầu nhìn hắn, hoàn toàn trái ngược lại với mấy người đang tràn ngập sự sùng bái và kính sợ bên cạnh.
"Không có gì." Con ngươi sâu thẳm của Hoắc Quân TIêu không chớp, nhìn y nửa ngày, bỗng nở nụ cười: "Đột nhiên cảm thấy ông trời quả thực không tệ với ta." Đã đưa người này từ trên trời xuống đến bên cạnh hắn, để hắn có thể bình đẳng nói chuyện với y như thế này, những câu nói đều không có ý nghĩa gì đặc biệt, lại bình thường đến mức khiến bản thân hắn từ nghìn năm trước nghĩ rằng đó là một điều xa xỉ.
Bạch Kha không hiểu sao cảm thấy không được tự nhiên, quay đầu sờ sờ mũi một cái: "..." Thật sự là... Bệnh xà tinh.
Mặc dù đã bị kéo xuống khỏi trời xanh, nhưng bản tính thích "làm màu" của Bạch Kha vẫn kiên cường không chịu thua, lập tức khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt, bước chân dài quay lại bàn đá ngồi, khí chất đó thần thái kia, quả thực có vài phần giống cao nhân, thần tiên.
Dư Hiền đang ngồi một bên không đúng đắn dựa vào Đậu Phộng, cũng không biết từ đâu loi ra một chiếc chén ngọc nhỏ, không nói tiếng nào rớt một chén rượu đặt trước mặt Bạch Kha, nói: "Nhóc cứng đầu, ăn cơm có khát không, uống chút nước đi."
Bạch Kha với vẻ ngoài phá lệ bình tĩnh, nhấc chén ngọc lên uống một hớp, khi hương thơm mềm mại của rượu tràn vào miệng y mới nhận ra có gì không đúng, thế nhưng đã muộn, vị cay nồng đã đốt cháy một đường từ cổ họng y đi xuống phía dưới.
Bạch Kha quay đầu trừng mắt Dư Hiền vừa lén chơi y, rồi "Cạch" một tiếng, chén ngọc nhỏ trên tay y rơi xuống bàn, rồi lăn lóc "lạch cạch" một vòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!