Không nói những chuyện khác, nhưng một khi vấn đề có liên quan đến "Băng phách", chắc chắc sẽ vô cùng vướng chân tay. Bạch Kha vẫn còn nhớ rõ ràng hàng trăm nghìn linh hồn hoang vu trôi nổi trên Băng Phách và cả mệnh hồn của Hoắc Quân Tiêu đã mất ở trong nơi nọ.
Lần này, khi nghe giọng điệu của Chưởng môn Hằng Thiên Môn cùng mấy trưởng não, có vẻ như bao nhiêu năm nay, bọn họ dường như một mực tìm phương pháp áp chế và lợi dụng khối "Băng phách", mỗi chu kỳ kéo dài hàng trăm năm. Nhưng gần đây không biết do cái gì ngoài ý muốn, làm cho rối loạn tiết tấu, khiến họ có phần không kiểm soát nổi tình hình.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu "Băng phách" này không thể kiểm soát, Bạch Kha có chút không dám tưởng tượng, tuy rằng y chưa từng trải qua, nhưng chỉ từ vài lời đôi câu của Hoắc Quân Tiêu và những người kia, y cũng có thể thấy thoáng qua một góc của sinh linh đồ thán trong quá khứ.
Có điều so với băng phách nọ, Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền vừa đánh xong một hồi đáp xuống đất, hiển nhiên càng quan tâm một vấn đề khác—-
"Vọng Thiên Nhai của Hằng Thiên Môn vẫn còn tồn tại?" Dư Hiền nhướng mày, có vẻ vô cùng ngạc nhiên.
"Như vậy xem ra, đồn đãi ban đầu chỉ là ngụy trang." Hoắc Quân Tiêu chậm rãi nói: "Vọng Thiên Nhai chưa bị phá hủy, vậy người trên vách đá nọ—-"
"Còn sống!" Dư Hiền lộ vẻ mặt mừng rỡ, nhưng rồi lại cảm khái cười khổ, thở dài một hơi: "Trách không được chúng ta sau khi xuất quan, tìm kiếm khắp nơi trong hàng nghìn năm xa xôi không có tung tích, xem ra vẫn còn điên lắm...."
"Ngày đó chính bản thân hắn đem chính mình nhốt trong vùng cấm chế dày đặc ấy, chỉ là hiện tại, nghe giọng điệu của đám người Hằng Thiên Môn, càng giống như bị giam giữ rồi." Hoắc Quân Tiêu nói: "Ngày đầu mới bước chân vào Hằng Thiên Môn, ta từng nghe qua mấy trưởng lão cùng Chưởng môn Hằng Thiên Môn nghị sự, nói là trước tiên dự định nuôi ra hai viên đan thử dược tính trước, xác nhận không có vấn đề gì mới đưa cho người nào đó, đồng thời cũng nhấn mạnh chỉ có một cơ hội duy nhất.... Hiện tại nghĩ lại lời này, tám chín phần mười là nói về hắn."
"Ồ?" Dư Hiền liếc nhìn Bạch Kha: "Dược dùng mà lấy thằng nhóc câm luyện, là dành cho hắn sao? Ha—"
Ông dừng lại một chút, cũng không biết nhớ ra cái gì, lắc đầu nói: "BẤt kể thuốc đó là giúp hắn hay hại hắn, đám người Hằng Thiên Môn này đều đang tự âm thầm tự bóp chết mình, nếu một ngày nào đó hắn tỉnh táo mà biết rằng thuốc đó dùng ai luyện.... Ha ha."
Bạch Kha: "...." Trước mặt người bị luyện thuốc mà nói những điều như rơi vào trong sương mù thế này có thật sự ổn sao?
Có điều những thứ này đối với Bạch Kha không phải trọng điểm, trước thứ y quan tâm nhất chính là sự an toàn của khu vực Đào Hoa Uyển kia.
Thấy Dư Hiền và Hoắc Quân Tiêu chỉ thương lượng hai ba câu trao đổi đã định đi xác nhận vị trí chính xác của Vọng Thiên Nhai, y vội vàng kéo tay áo Hoắc Quân Tiêu: "Chờ đã!"
Hoắc Quân Tiêu cúi đầu nhìn tay áo mình bị kéo, ngẩn người chốc lát: "Sao vậy?"
"Có thể giúp tôi một việc được không?" Bạch Kha chỉ vào Tẩy Mặc Trì, thứ chẳng khác gì một chiếc camera lỗ kim: "Nhìn thử tình hình khu vực Đào Hoa Uyển như thế nào."
Bạch Kha sửng sốt, lúc này mới nhớ ra, lý do Tẩy Mặc Trì có thể giống như một camera lỗ kim mà nhìn thấy được cảnh tượng bên trong Hằng Thiên Điện, là vì ngày đó đến Hằng Thiên Môn, Hoắc Quân Tiêu đã thuận lợi để lại một đạo phù chú ở góc điện, Chưởng môn Hằng Thiên Môn một khoảng thời gian cũng không thể phát hiện.
Đào Hoa Uyển nằm ở một nơi khá hẻo lánh, Bạch Kha chưa từng đề cập qua, hiển nhiên Hoắc Quân Tiêu không thể vô cớ không có chuyện gì đi dán bùa lên cột nhà người ta.
Huống hồ trước khi Bạch Kha gặp phải một chuỗi sự kiện này, dì mập đã dặn y rằng bà cùng bọn Tông Tử có việc ở quê nhà, phải về một chuyến, khoảng chừng mười ngày mới quay lại. Đến bây giờ, họ rời đi chưa tới mười ngày, có thể còn chưa trở lại, không chạm với Hồng Hiền khi hắn đến quấy phá tại Đào Hoa Uyển.
Có điều Bạch Kha vẫn có chút không yên lòng.
Tuy nhiều năm ở chung như vậy, Bạch Kha cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì khác thường hẳn với những người bình thường. Nhưng những đường viền rõ ràng hơn so với người bình thường của họ luôn khiến Bạch Kha có chút nghi ngờ. Y trong mơ hồ cảm thấy rằng hành động lần này của Hằng Thiên Môn sẽ đem bọn dì mập kéo vào.
Hoắc Quân Tiêu thấy thần sắc y có chút do dự bất an, liền vỗ nhẹ vào tay đang nắm áo mình của y, nói: "Ta đi khu vực kia nhìn."
"... Anh nhận ra được bọn dì mập sao?" Bạch Kha hỏi.
"Cứ bắt hết những người có vẻ giống đệ tử Hằng Thiên Môn quanh đó xách về là được chứ gì." Dư Hiền vung tay áo lên.
Lâm Kiệt giật giật khóe miệng: ".... Nếu như nhỡ đem người vô tội nhận nhầm thành kẻ khả nghi thì sao?"
"Đừng có tùy tiện hoài nghi vào năng lực nhận diện của lão tổ tông." lưu xong một câu nói như vậy, bóng dáng Dư Hiền đã biến mất rồi.
Lâm Kiệt phủi phủi tay áo: "Dạ—"
Bạch Kha: "...."
"Nếu hai ngày này không có việc gì thì ở lại đây, dù sao những chuyện bẩn thỉu ở Hằng Thiên Môn mọc tràn lan cũng tạm thời không ảnh hưởng đến nơi đây.
Ta và sư tổ đi một lát rồi trở lại." Hoắc Quân Tiêu khai báo một câu, rồi cũng nhanh chóng theo sát Dư Hiền rời bí cảnh.
Ngay khi hai vị đại thần trấn giữ vừa rời đi, Đậu Phộng không biết vừa nãy đi bộ nơi nào rơi vèo từ trên trời xuống, với dáng vẻ hoạt bát cực kỳ không tương xứng với thân hình uy vũ hùng tráng của mình, bất ngờ nhào thẳng vào Bạch Kha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!