Chương 32: Băng phách

Chưởng môn Hằng Thiên Môn nhắm mắt suy tư trong giây lát, sau đó giơ tay chỉ về phía sư phụ Lâm Kiệt gật đầu, nói: "Hồng Hiền, ngươi dẫn người đến khu vực Đào Hoa Uyển tìm xem, nếu có thích hợp thì mang về, làm việc gọn gàng vào." Hắn ta dừng một chút, lại bổ sung thêm: "Chọn mấy đệ tử thông minh lanh lợi một chút, đừng có lại giống như lần trước."

Hồng Hiền trưởng lão vẻ mặt lộ sự xấu hổ, gật đầu đáp: "Đó là đương nhiên."

Trưởng lão trắng mập đứng bên cạnh hỏi Hồng Hiền: "Phải rồi, nói đến đây, hai đồ đệ nọ của ngươi vẫn chưa tìm thấy sao?"

Hồng Hiền nhíu mày: "Ừ— bầy sưu hồn thú* ta thả ra đến giờ vẫn chưa tìm được tung tích của hai người kia. Trong đó có một con cứ quanh quẩn mãi ở khu vực tây nam thành phố, ta nghi ngờ...."

*Sưu hồn thú: Linh thú tìm kiếm.

Chưởng môn vừa nghe đến liền mở mắt: "Phụ cận khu vực có lưu lại dấu vết đấu pháp nào không?"

"Vấn đề là không có." Hồng Hiền vẻ mặt đau khổ. "Ta đã thả thần thức dò xét hai lần, nhưng chưa từng cảm nhận được chút dấu vết đấu pháp nào cả."

Chưởng môn trầm ngâm một lúc: "Vậy thì phiền toái rồi."

"Đúng vậy!" Trưởng lão mập trắng nói: "Hai đệ tử của ngươi ta cũng không phải là chưa từng gặp qua, không giống như kiểu người ra ngoài quậy phá vài ngày rồi không về mà không để lại chút tin tức nào, hơn nữa ngay cả sưu hồn thú cũng không tìm thấy, hoặc là đi đến những nơi có cấm chế cao cấp, hoặc là.... lành ít dữ nhiều. Nếu như bị người mang đi hoặc bị giết, thì hai người nọ cũng sẽ không để mặc người khác chém giết, dù sao cũng phải lưu lại chút dấu vết đấu pháp.

Nhưng giờ lại không tìm thấy một chút vết tích nào, vậy chỉ có một khả năng, là đối thủ kia cùng bọn họ cách xa quá lớn, hạ thủ khiến bọn họ hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, thậm chí không kịp đánh trả."

Hồng Hiền cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nhưng khi nghe người khác nói thẳng ra, mặt ông ta vẫn trắng bệch: "Hoàn toàn không có khả năng đánh trả.... Vậy thì, vậy thì đối thủ phải thuộc cảnh giới gì? Hai đệ tử của ta tuy không nói là cảnh giới cao, tự nhiên không sánh được với môn hạ dưới trướng chưởng môn, nhưng trong hàng ngũ đệ tử đồng môn cũng không thua kém ai, nếu ra ngoài so với những đệ tử đồng niên của các môn phái khác, cũng có thể đứng vào hàng có tên tuổi.

Chưa nói đến những người khác, thì ngay cả ta động thủ, họ cũng có thể chống đỡ từ ba đến năm khắc* là không thành vấn đề.... Nói không có khả năng phản kháng, chỉ sợ là, sợ là đối thủ có tu vi cảnh giới không thua kém gì chưởng môn sư huynh ngươi."

*Một khắc: Bằng 2 giờ 20 phút.

Chưởng môn sắc mặt khó coi.

Mấy trưởng lão xưng quanh sắc mặt tự nhiên cũng càng đặc sắc, đều rối rít cúi đầu không nói nữa.

"Không thua kém chưởng môn bao nhiêu?" Bạch Kha đứng bên cạnh Tẩy Mặc Trì lẩm bẩm một câu, yên lặng quay mặt, thầm nghĩ: Thật có tự tin.

Lâm Kiệt nhìn trời. Đã có một thời gian trong mắt cậu, chưởng môn gần như là cảnh giới cao nhất của giới tu đạo, khó có thể vượt qua. Kết quả hiện tại đụng phải Hoắc Quân Tiêu cùng Dư Hiền, cậu mới nhận ra rằng, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên*. Đại năng rõ ràng còn có thể tụ tập lại một chỗ xuất hiện.

*Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên: Người giỏi còn có người giỏi hơn, trời cao còn có trời cao hơn.

Bạch Kha và Lâm Kiệt như trước vẫn nhìn chằm chằm vào Tẩy Mặc Trì, chỉ thấy chưởng môn im lặng một hồi, sau đó tiếp tục lời Hồng Hiền nói: "Không nhất định là ở dưới ta, có khi còn là ở trên."

"Đúng vậy! Không thể đùa được đâu!" Trưởng lão trắng mập xua tay, "Không phải chúng ta phóng đại, hiện nay trong các môn phái, phần lớn chưởng môn thường là người có tu vi cao nhất trong môn phái. Ngoại trừ mấy đám lẻ tẻ của Trường Lăng, Bặc Nguyên Thần của Thanh Vân Môn cách một cảnh giới với chưởng môn sư huynh, đến giờ vẫn bế quan chưa ra, xem ra chưa có đột phá.

Các môn phái khác thì càng không phải nói, nếu phải nói tới, chỉ có Tạ Kiếm của Thiếu Dương phái có thể miễn cưỡng cùng chưởng môn sư huynh ngươi sánh vai. Trừ hai người này ra, trong giới này không tìm ra được người thứ ba."

"Vậy ngươi nói xem, trong hai người này, ai có khả năng động thủ nhất?" Chưởng môn liếc mắt nhìn ông ta một cái.

"Cái này...."

Trưởng lão mập trắng nửa ngày vẫn không phun được ra một lời nào.

"Đều có khả năng, mà cũng đều không có khả năng." Hồng Hiền nói tiếp: "Chuyện chúng ta luyện chế Thất Tinh Đan, mặc dù là tuyệt mật, nhưng mấy trăm năm nay không ít vơ vét nguyên liệu quý hiếm, bọn họ nghe được một chút phong thanh cũng không kì lạ. Mọi người đều biết, Hằng Thiên Môn ta nổi tiếng về luyện chế đan dược, Bặc Nguyên Thần đang bế quan, nếu như chậm chạp không có đột phá, Thanh Vân Môn tuy có người thay thế chưởng môn, nhưng không thể cứ mãi như rắn mất đầu là chuyện tốt.

Muốn mượn đan dược của chúng ta không phải là không có khả năng. Về phần Thiếu Dương Phái so với chúng ta và Thanh Vân Môn vẫn còn kém một đoạn. Có thể họ muốn thăm dò công thức đan dược, để nâng cao thực lực của toàn phái. Nói như vậy, bọn họ động chút tâm tư cũng là chuyện có thể xảy ra. Có điều—-"

Hồng Hiền còn chưa nói xong, trưởng lão mập trắng đã khoát tay một cái nói: "Vậy thì chuyện này quá rõ ràng rồi. Tình huống này phân tích một chút là có thể liên tưởng trên đầu bọn họ, làm vậy chẳng phải quá lộ liễu sao, không giống phong cách của bọn hắn."

"Người đứng đầu giới đương thời...." Chưởng môn thấp giọng phun ra vài chữ, sau đó chắp tay sau lưng quay người lại, giương mắt nhìn lên bức tượng khoác áo choàng bị che khuất dung nhan, nói: "Các ngươi an nhàn lâu, đã tự đại đến mức này sao?"

"Sao cơ?" Mấy cái trưởng lão đều sửng sốt.

"Các ngươi quên rồi sao, ngoài ba môn sáu phái... còn có chủ nhân của mười hai bí cảnh?" Chưởng môn khẽ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!