Chương 31: Nghe trộm

Trong suốt mười tám năm qua, cuộc sống Bạch Kha không hề dễ dàng, cho nên mấy ngày nay ở trong bí cảnh của Hoắc Quân Tiêu đối với y thật sự có phần quá nhàn nhã, mỗi ngày chỉ cần luyện tập cơ bản, luyện một chút kình khí cùng thân pháp, đọc vài cuốn cổ tịch, không cần lo lắng về những chuyện vụn vặt trong sinh hoạt hằng ngày, nếu có vấn đề gì cũng không cần quá bận tâm, bởi vì ở đây có hai vị đại năng trong giới tu đạo, giúp một việc chẳng qua cũng là chuyện thuận tiện, cuộc sống hằng ngày quả thực trôi qua giống như thế ngoại đào nguyên.

Tuy nhiên, dù sống ở thế ngoại đào nguyên cũng không có nghĩa là Bạch Kha hoàn toàn không có chuyện sốt ruột.

Tỷ như mỗi ngày đúng giờ quay về trong viện của Lâm Kiệt, chờ đệ tử thiếu đầu óc của chưởng môn Tần Hà mang linh đan đến.

Chuyện này ngay cả Hoắc Quân Tiên và Dư Hiền cũng không dám tùy tiện nhúng tay, dù sao trong hồ lô của Hằng Thiên Môn nọ đến cuối cùng đang bán loại thuốc gì, cái gọi là luyện chế Thất Tinh Đan đến tột cùng là để đạt mục đích gì, bọn họ tạm thời vẫn không hoàn toàn biết rõ ràng. Ngược lại, họ không phải không có cách nào khác đem Thất Tinh Đan ra khỏi cơ thể Bạch Kha, chỉ là sau khi lấy ra không dám chắc liệu việc này sẽ gây tổn thương lớn đến mức nào cho y, có nguy hiểm đến tính mạng hay không, liệu có thể dùng phương pháp nào chính xác để bù đắp hay không, bọn họ đều không có đầu mối.

Chuyện như vậy nếu như đặt ở nghìn năm trước đây, lấy tính cách của Hoắc Quân Tiêu hoặc Dư Hiền đều sẽ trực tiếp dứt khoát hơn nhiều, chắc chắn bất chấp tất cả mà giải quyết vấn đề trước mắt, đem thứ đồ chơi sốt ruột nọ lấy ra rồi nói tiếp, về phần hậu quả như nào, lại nghĩ biện pháp sau.

Thời điểm đó, ước chừng bọn họ đã trải qua quá nhiều sự việc trên thế gian này, mang theo ngạo khí dám liều mạng với trời, dù sao lúc đó, họ chỉ còn cách một bước ngắn nữa là phi thăng thành tiên.

Thế nhưng sau khi trải qua hàng loạt tai họa vào năm đó, chứng kiến vô số đạo hữu bỏ mạng mà không để lại dấu vết, nhìn bao nhiêu môn phái bếp bênh giữa kiếp nạn, thậm chí Ngọc Sinh Môn gần như bị diệt trong một đêm, họ mới nhận ra rằng nguồn gốc của tai họa nọ lại là một nhóm người ô hợp mà họ chưa từng để trong mắt.

Nó giống như một cái tát mạnh vào mặt của những người mang chức vị cao trong các đại danh môn.

Từ đó về sau, bọn họ không còn tùy tiện làm bất cứ việc gì, vì có những hậu quả mà họ không thể gánh chịu.

Đối mắt với Bạch Kha mà họ vất vả mới tìm được, hai người bọn họ, đặc biệt là Hoắc Quân Tiêu, quả thực có chút thận trọng, dù sao tu vi hiện tại của họ đã bị tổn hại, không thể so với thời điểm năm đó.

Dù vậy, điều khiến Bạch Kha cảm thấy dễ chịu hơn một chút sau khi nuốt linh đan, đó là Hoắc Quân Tiêu sẽ ngay lập tức giúp y làm hòa hoãn cơn đau khát máu trong cơ thể, ngoại trừ cảm giác đau nhói trong nháy mắt, thì cơn đau sau đó sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, từ từ dịu xuống đến gần như có thể bỏ qua, rồi nhanh chóng qua đi, không còn khó chịu như lần đầu tiên.

Chỉ là nghĩ đến việc Thất Tinh Đan vẫn đang trong cơ thể mình hút máu và hấp thụ những gì nó cần trong cơ thể mình, rồi từ từ biến đổi thành cái gì không rõ ràng, Bạch Kha không khỏi có chút chán ghét. Quỷ mới biết thứ đồ chơi sốt ruột đó sẽ biến thành cái thứ gì.

Cũng may là mỗi đêm vào giờ tý, Bạch Kha thực sự không cần phải chịu đựng cơn đau nữa.

Y cũng không biết Dư Hiền đã dùng biện pháp gì, chỉ biết rằng cứ đến giờ tý, lão gia tử kia liền vuốt râu mép cầm theo bầu rượu thong dong di ra ngoài, nói là đi đến viện nhỏ của Lâm Kiệt để đợi Tần Hà. Sau đó, chưa đầy một khắc lại lắc lư trở về.

Cứ như vậy gần một tuần, dường như Hằng Thiên Môn bên kia cũng không có động tĩnh gì, có lẽ đã qua mắt được họ.

Mà còn một việc khác khiến y lo lắng đó là Bạch Tử Húc—

Từ ngày đến bí cảnh của Hoắc Quân Tiêu, không biết thế nào ông đã ngủ thiếp đi, mà ngủ liền ba ngày ba đêm, khiến Bạch Kha bị dọa sợ không nhẹ.

Y thực sự không hiểu được tình huống của Bạch Tử húc, lúc trước dù cơn điên có bộc phát lợi hại nhất cũng chỉ ngủ một ngày một đêm, sau đó liền chậm rãi thanh tỉnh, cảm xúc cũng dần ổn định lại.

May mắn là Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền cũng không có lừa y, sau khi ngủ liền ba ngày bạch Tử Húc cuối cùng đã tỉnh lại vào sáng ngày thứ tư, mơ mơ màng màng đi xung quanh tìm thức ăn, ngoại trừ chân hơi nhũn vì ngủ quá lâu, đi lại hơi loạng choạng, thì thoạt nhìn dường như không có vấn đề gì lớn.

Lúc đó, Bạch Kha có chút lo lắng dắt ông, cau mày nghiêm túc hỏi ông có thấy khó chịu chỗ nào không, Bạch Tử Húc chỉ lắc đầu, nói:

Ngoại trừ mơ quá nhiều thì ngủ cũng coi như thoải mái."

"Ngủ cũng.... Coi như thoải mái?" Bạch Kha có chút hoang mang lặp lại một lần lời ông nói, sửng sốt một lát, sau đó đen mặt giật khóe miệng. Cảm giác đại khái mình hai ngày nay sẽ không muốn nói chuyện với thứ hàng không đáng tin cậy này.

Khi y quay đầu sắp đi, Bạch Tử Húc lại "Ai ya" đuổi theo, dính lấy phía sau mông y, ép Bạch Kha phải nghe ông kể hết tất cả những gì đã mơ trong ba ngày qua.

Giấc mơ, tất nhiên, chẳng có logic gì.

Mà giấc mơ của bệnh nhân xà tinh Bạch Tử Húc, lại càng thiên mã hành không* kỳ lạ khó dò, chỉ cần đầu óc không có vấn đề, thì hơn phân nửa là nghe không hiểu.

*Raw:: Thiên mã hành không: Thành ngữ Trung Quốc bắt đầu từ thời Đông Hán, ý nghĩa là những trí tưởng tượng thiếu thực tế, kiểu giống như chiếc bánh trên trời rơi xuống, nằm không có tiền rơi xuống,.... chỉ những tham vọng nhưng không có hành động thực tế. ( Về vì sao có thành ngữ mọi người lên baidu tra nhó.)

Vì thế Bạch Kha coi những lời thao thao bất tuyệt của ông là rắm chó không thể kêu, vào tai trái ra tai phải. Tròn một buổi sáng nghe hết, trừ cái gì mà "có cái bóng đen từ trong đầu bò ra, rồi lại chui vào cái đầu của người bên ạnh", còn cái gì mà "tay chân rơi rầm rầm xuống đất" loại này có chút hung tàn, có chút sửng sốt thì còn lại một câu nghe cũng không hiểu.

Sau khi tỉnh lại, Bạch Tử Húc giống như Đường Tăng cứ "Ong ong ong" bên tai Bạch Kha đã hơn nửa ngày, khiến y không khỏi nghĩ rằng "Nói mệt rồi không chừng có thể ngủ thêm ba ngày ba đêm nữa".

Có điều ý niệm đó cuối cùng cũng không thành hiện thực.

Những ngày sau đó, Bạch Tử Húc lại đột nhiên trở nên an tĩnh không ít. Trong căn phòng khác của Hoắc Quân Tiêu có một cái giá sách thẳng, toàn là những quyển sách mà Bạch Kha không nhận ra một chữ nào, cũng không biết Bạch Tử Húc có bị ma ám hay không mà cả ngày cứ rúc vào đó không ra ngoài, còn đóng cửa lại để không ai có thể quấy rầy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!