Hoắc Quân Tiêu lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, biểu tình kia giống như một giây sau sẽ phải đối mặt với thiên kiếp.
Trong lòng hắn hiện tại âm thầm oán trách ông trời, người luôn thích trêu đùa mà không chào hỏi, mất khoảng năm giây, sau đó thả hai tay xuống, đứng thẳng người, cúi đầu rũ mắt nhìn Bạch Kha, biểu tình khôi phục sự bình tĩnh thâm trầm như ngày thường, vươn tay cầm lấy cuốn cổ thư từ tay Bạch Kha, thứ mà y đang mang theo với vẻ mặt ghét bỏ, nói: "Đi thôi, ta sẽ dạy người từng chữ một."
Sau đó, Hoắc Quân Tiêu mười phần tự nhiên kéo Bạch Kha qua, sải bước dài tiến vào trong phòng.
Ngoài phòng, Lâm Kiệt đang nằm tựa vào chiếc án tre thấp, ôm một cuốn cổ thư khác, quay đầu lại với vẻ mặt "Đậu má", nhìn theo bóng lưng Hoắc Quân Tiêu đang đi hướng vào trong phòng: "Sư phụ! Ta cũng không biết đọc chữ! Cho ta tham gia nhóm với! Đoàn kết mới là sức mạnh! Học cùng nhau sẽ vui hơn mà!"
Trả lời cậu là một tiếng "Rầm" đóng cửa đầy mạnh mẽ.
Lâm Kiệt: "..." Có thể đem cái cửa gỗ nọ đóng vào phát ra âm thanh giòn như vậy, sư phụ cũng rất cố gắng....
Tiếp đó, giọng nói lạnh lùng không kém phần nghiêm nghị của Hoắc Quân Tiêu xuyên qua cửa sổ khung hoa truyền tới: "Mười năm học hành đã vào bụng Đậu Phộng? Nếu không đọc xong trước khi mặt trời lặn, ngày mai sẽ phạt thêm, không thương lượng."
Đậu Phộng đang ngủ trưa trên bụi trúc, yên lặng giơ cái đầu uy vũ hùng tráng lên, híp mắt nhìn vào căn phòng với cánh cửa đã đóng chặt, rồi hừ một tiếng từ mũi, đầu to lại "bịch" một cái rơi xuống đôi chân trước đang chồng lên nhau, vèo cái đã ngủ tiếp.
Lâm Kiệt: "..... Ngài bất công như thế, sư phụ ngài có biết không!!!" Có thấy cắn rứt lương tâm không!
Hoắc Quân Tiêu: "Biết."
Lâm Kiệt: ".... Ngài hung tàn như vậy, sư phụ ngài có biết không!"
Hoắc Quân Tiêu: "Năm xưa người đó đối với ta còn hung tàn hơn so ta đối với ngươi."
Lâm Kiệt: "...."
Bạch Kha bước vào phòng với vẻ mặt vi diệu: "...."
Dư Hiền vừa trở về từ một góc nào đó của bí cảnh, lắc lư bầu rượu trong tay rồi "Cạch" một tiếng đặt nó xuống bàn phía trước mặt Lâm Kiệt, cuộn tay áo, khoanh chân ngồi xuống, nói: "Nhìn cái căn phòng nhỏ rách nát kia làm gì? Hả? Trên cửa có nở hoa không? Lười biếng là không được, đến đây, để ta nhìn ngươi học! Nếu không đọc xong cuốn này trước khi mặt trời lặn, ta sẽ để Đậu Phộng nhai ngươi làm bữa phụ, tin không?"
Lâm Kiệt: "...." Sự hung tàn này quả nhiên là được truyền từ đời này sang đời khác! Loại chuyện yêu thương trong sư môn quả nhiên chỉ có ở trong sách!
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Khi vào phòng, Hoắc Quân Tiêu phất tay áo, bàn đá ghế đá ban đầu liền biến mất, thay vào đó là một chiếc bàn án đặt trước khung cửa sổ hoa, cùng với hai chiếc ghế dựa.
Bạch Kha một bên đi tới bàn, một bên quay đầu nhìn cửa đã đóng lại, nói: "Cứ như vậy để Lâm Kiệt ở bên ngoài, có phải không ổn lắm không...."
Hoắc Quân Tiêu mặt vô cảm cũng không quay đầu lại, ngoài miệng thản nhiên đáp: "Quá phiền phức, không thấy càng tốt hơn." Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Đọc sách là chuyện tao nhã như vậy, chỉ cần hai người là đủ.
Có thể thấy được, ở một mức độ nào đó, hắn đã được kế thừa tinh thần cửa sư phụ kiếp trước, rằng nếu không làm màu thì thà chết còn hơn.
Hắn đặt cuốn cổ thư lên bàn dài, kéo ghế để Bạch Kha ngồi xuống, còn hắn thì nghiêng người ngồi bên cạnh. Tư thế này trông chẳng khác gì một phụ huynh đang giám sát con cái học bài.
Bạch có chút không được tự nhiên mà nhích người một chút, y từ nhỏ đến lớn còn chưa từng được ai lấy phương thức ngồi gần như vậy để dạy, ngay cả khi dì mập dạy kèm riêng cho y, cũng phải ngồi đối diện qua một chiếc bàn vuông.
Bàn án này đại khái hơi thấp so với Hoắc Quân Tiêu, nhưng với Bạch Kha là vừa vặn, cũng không biết hắn biến ra từ loại gỗ nào, chỉ cảm thấy mặt bàn màu nâu đen mang phong cách cổ rất nặng, mơ hồ có một mùi hương nhè nhẹ, khiến lòng người an tĩnh.
Ngoài khung cửa sổ hoa là được chạm trổ hình tiên hạc và lá trúc, ngoài là bóng dáng của những tán tre đong đưa, xa hơn chút nữa, là một gốc cây cực kỳ cao lớn với những bông hoa rất to, cụ thể là loài hoa nào Bạch Kha cũng không nhận ra, chỉ thấy những chùm hoa trắng nhỏ li ti nấp dưới tán lá, nhàn nhã cùng làn gió bay nhẹ trong bí cảnh mà rơi xuống giữa cửa sổ, vài cánh hoa đậu lại trên khung cửa, tạo nên một khung cảnh rất đỗi tao nhã.
Cảnh sắc như thế, đừng nói là người thường, ngay cả trong mắt Bạch Kha cũng cảm thấy một sự yên bình và tĩnh lặng đặc biệt.
Mặc dù Bạch Kha vốn không biết chữ, nhưng trong bầu không khí này, khi nhìn cuốn cổ thư mở ra trước mặt, dường như cũng bớt đi vài phần ghét bỏ, những ký hiệu quỷ quái như vẽ bùa kia cũng dường như đẹp hơn rất nhiều.
Hoắc Quân Tiêu đã sống hơn năm nghìn năm, đại khái cũng chưa bao giờ hắn kiên nhẫn đến vậy trong việc dạy người khác biết chữ, nhưng hắn không cảm thấy phiền muộn, ngược lại còn cảm thấy trước nay chưa từng mỹ mãn như vậy.
Nhìn góc mặt thon gầy của Bạch Kha đang cúi xuống bàn, nghe tiếng chim hót loáng thoáng từ rừng cây bên ngoài, trong lòng là một khoảng ôn nhu cùng yên bình, những chuyện cũ từ ngàn năm trước bất giác kéo đến.
Khi đó, hắn chưa là môn hạ của Ngọc Sinh Môn, còn sống ở trong phủ nhà mình. Phụ thân hắn là Hoắc đại tướng quân, tự tay chọn một phu tử cho hai huynh đệ hắn, người này một bụng đầy kinh thư nhưng không cổ hủ, giảng văn lẫn binh pháp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!