Nói một cách chính xác thì, cái gọi là " nhìn " của Bạch Kha cũng không ở trạng thái bình thường lắm, bởi vì căn bản y sẽ không chịu sự quấy nhiễu của các yếu tố khác như ánh sáng hay bóng tối, cho dù là ban ngày hay ban đêm, trời nắng hay trời có mây, những gì y nhìn thấy vĩnh viễn chỉ là bóng người sáng hoặc tối dưới nền đen dày đặc.
Chính y cũng không rõ lắm thứ mà bản thân nhìn thấy rốt cuộc là cái gì, linh hồn? Hay là một thứ gì đó tương tự.
Nhưng điều có thể khẳng định là, người cũng được, vật cũng được, sự thay đổi của bọn họ đều không lớn lắm,. Chưa bao giờ có tình huống hình dáng lờ mờ như hôm nay đến mức gần như không thể phân biệt được, vào ngày hôm sau, tình huống lại ngược lại, các đặc điểm trên khuôn mặt lại trở nên rõ ràng.
Ngay cả với Bạch Tử Húc, có thể nói là người không ổn định nhất, nhưng cũng chẳng qua là vì mức độ điên khác nhau, chập chờn giữa hơi sáng và hơi tối. Phần lớn mọi người và đồ vật đều ổn định ở một mức độ sáng nhất định, không có quá nhiều sự biến đổi trong nhiều năm.
Tuy nhiên trong tối nay, khi Bạch Kha đang cõng Bạch Tử Húc đi vào hành lang, ngay lúc chuẩn bị bước lên bậc kế tiếp thì dừng lại, y cảm giác được có điều gì đó khác thường --
Ngày thường, cho dù không mở mắt ra, Bạch Kha cũng có thể thấy được hình dáng của lan can cầu thang, tuy rằng mờ nhạt, cũng không sáng hơn so với nền màu đen là bao nhiêu, nhưng cũng đủ để Bạch Kha nương theo mà vững vàng đi lên lầu. Mấy năm trôi qua, chưa bao giờ có thay đổi, thậm chí khi nãy y vội vàng xuống lầu thì mọi thứ vẫn như cũ.
Tuy nhiên vào lúc này, Bạch Kha đứng ở hành lang định thần một lát nhưng kể cả những chỗ trước mắt từng thấy cũng đen kịt một màu. Nếu không phải tay của Bạch Tử Húc đang quàng trên cổ y vẫn còn hiện ra ánh sáng nhạt, y thậm chí cho rằng mình lại mù một lần nữa.
Cõ lẽ, lần đầu tiên trong cuộc đời Bạch Kha lại ghen tị với cái đèn pin, nhưng đáng tiếc y không thể, người cha không đáng tin đang ở trên lưng y cũng chỉ là một người điên chứ không phải Tôn Ngộ Không, ánh sáng tự phát ra từ người bọn họ căn bản không thể chiếu cho hành lang này sáng hơn tí nào.
Vì vậy, sau khi đứng một lúc mà vẫn không có gì thay đổi, Bạch Kha mới bất đắc dĩ mà mở mắt ra--
Nếu mà nói thật sự thì Bạch Kha cũng không bài xích việc mở mắt, cho dù lúc trước bà Trần kia có tạo cho y hồi bé một nóng ma tâm lý không nhỏ, nhưng qua vài năm như vậy cũng đã phai nhạt đi nhiều. Chỉ là trong cuộc sống thường ngày Bạch Kha nhắm mắt vẫn có thể ứng phó được được, rất ít khi gặp tình huống như hôm nay tay duỗi năm ngón đều không thể nhìn thấy, cho nên y cũng không nhất thiết phải mở mắt để tự làm mình ngột ngạt.
Chẳng qua hôm nay có chút đặc biệt.
Nếu chỉ có một mình y, mò mẫm một lát có đập đầu hay vấp ngã thì không thành vấn đề, nhưng trên lưng y vẫn còn cõng một tên đang bất tỉnh nhân sự, nếu mà mò mẫm nữa sợ không cần về nhà, một đám người trong tòa nhà này đều bị cú va đập với đất mẹ của bọn họ làm kinh động mà chạy ra xem.
Chỉ là vừa mở mắt thích ứng chưa đến một giây, quả nhiên hình dáng tay vịn cầu thang hiện ra rất rõ tàng, Bạch Kha không chần chờ, bước chân dài lên, từng bước một, ổn định vững vàng đi lên lầu.
Nhưng mà vừa đi đến lầu hai, lúc vừa xoay người chuẩn bị leo lên một lần nữa, Bạch Kha ngẩng đầu, đã bị tình cảnh trước mắt làm cho giật mình đến ngu người.
"..."
Đây là cái tình huống gì?
Những điểm sáng nhỏ trước mắt bay qua bay lại khắp nơi như con thiêu thân lao vào lửa, trông.. loạn xà ngầu cả lên, chỉ thiếu nước lao thẳng vào mặt Bạch Kha kêu: " Ai ôi, đậu má!!! Phía trước nguy hiểm!"
Đương nhiên, đây là chuyện chỉ có Bạch Tử Húc mới làm được, những điểm sáng phiêu tán trên hành lang hiển nhiên bình thường hơn ông nhiều, chỉ là va đụng khắp nơi không hề có quy tắc, hỗn loạn không yên.
Bạch Kha cố gắng nhớ lại tình cảnh lúc trước của hành lang này khi y mở mắt lần cuối là khi nào, nhưng sau đó y bất lực phát hiện, dường như y chưa bao giờ mở mắt ra ở chỗ này. Mặc dù đây là nơi ngày nào y cũng đi qua suốt trong hai năm nay, cho dù có tò mò nhưng y cũng chưa bao giờ muốn tìm hiểu xem có thể nhìn thấy gì ở chỗ này.
Nhưng cho dù không có ấn tượng, Bạch Kha cũng sẽ không cảm thấy rằng nhiều điểm sáng phiêu tán trong hành lang là một hiện tượng bình thường. Dù sao mỗi lần y nhìn thấy những điểm sáng này, đều là phiêu tán ở xung quanh những người đã khuất.
" Trong tòa nhà có người qua đời? Hay là Ngô đại gia qua đời một tháng trước lưu lại?" Bạch Kha thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng những hộ trên lầu, trong nhà hình như cũng không có người già lớn tuổi...
Bạch Kha do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn tiếp tục cất bước đi lên trên. Không vì cái gì khác, đơn giản là vì từ khi nhỏ, nhỏ đến mức y chưa có ý thức được, dường như đã nghe được người ta nói một câu: " Lúc thấy nguy hiểm thì nên về nhà." Không biết tại sao mà câu nói này cứ ngoan cố khắc ghi ở trong đầu y như một lẽ thường tình, y không nhớ nổi người nói chuyện, không nhớ nổi giọng nói, không nhớ nổi cảnh tượng lúc đó, chỉ nhớ rõ câu này.
Trên thực tế, nói đúng ra, điều này không đúng lắm nhưng đại khái con người luôn đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi một vài lời nói khắc sâu vào ký ức thời thơ ấu, cho nên khi Bạch Kha lớn lên, mỗi lần đụng tới mấy chuyện y cảm thấy bất thường hay không thoải mái, phản ứng đầu tiên của y là về nhà trước rồi mới nói, thói quen này đã ăn sâu bén rễ tựa như một loại bản năng, có đôi khi ngay cả chính y không thể giải thích được.
Có điều y lúc này, vẫn chấp hành những lời này như cũ, không chỉ vì phản ứng theo bản năng, mà còn vì Bạch Tử Húc đang ở trên lưng.
Nhưng càng lên cao, những điểm sáng lơ lửng càng nhiều, hơn nữa chuyển động ngày càng hỗn loạn.
Lông mày Bạch Kha dần dần nhăn lại, bước chân cũng chậm hơn.
Tuy nhiên, một cái cầu thang chỉ có chín bậc, cho dù có chậm đến đâu cũng sẽ đi đến điểm cuối... Vì thế, Bạch Kha nương theo hành lang mà xoay người, đứng trước chiếc cầu thang dẫn lên thẳng tầng ba.
Y ngẩng đầu lên là có thể thấy cửa chính nhà mình, có điều y có chút giật mình vì rơi vào trong tầm mắt y, ngoại trừ hình dáng cánh cửa chống trộm ảm đạm quen thuộc kia, còn có hai người đang đứng cạnh cửa.
Hình dáng của hai người kia sáng rực bất ngờ, sáng hơn rất nhiều so với những người Bạch Kha đã từng gặp, thậm chí không thua gì dì Mập và Tông Tử, ngũ quan cũng rất rõ ràng. Mặc dù cách nhau một khoảng. Bạch Kha cũng có thể thấy biểu cảm trên khuôn mặt bọn họ rất---... vặn vẹo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!