Dư Hiền ước tính cũng không sai, cái nguyên thần kia không dài cũng không ngắn, trước sau tổng cộng mất một tuần lễ.
Trong một tuần này, Bạch Kha và Lâm Kiệt có thể nói là trải qua những ngày không mấy dễ dàng. Mỗi ngày ngoại trừ việc tu luyện cơ bản ở ngoài, thì thường thường vẫn phải chạy đuổi bắt Đậu Phộng ở trong bí cảnh.
Ban đầu, họ còn cố gắng đuổi theo Đậu Phộng, nhưng vì nó di chuyển quá nhanh, đường đi lắt léo quái dị, lên trời xuống đất đào núi vào rừng, sự linh hoạt của nó trái ngược hoàn toàn với thân hình vụng về khổng lồ kia. Đuổi đến mức Lâm Kiệt cùng Bạch Kha hận không thể quét đầy máu chó lên mặt nó.
Hơn nữa, căn cơ nền tảng tu luyện của Lâm Kiệt và Bạch Kha khác nhau khá nhiều, dù Bạch Kha có tư chất căn cốt đặc thù, nhưng cũng không thể nhanh chóng vượt qua Lâm Kiệt trong thời gian ngắn, đặc biệt là về thân pháp, loại này là một vấn đề cơ bản cần luyện tập chăm chỉ. Dù cùng một loại phương thức để tập luyện nhưng dùng để so đánh giá bọn họ thật sự không khả thi.
Vì vậy, biện pháp "Đuổi người" chỉ thực hành được một ngày đã bị Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền khẩn cấp kêu ngừng, sau khi hai người thương lượng không đến một chén trà, liền quyết định thay "Đuổi" đổi thành "Chạy".
"..." Sau khi nghe xong điều này, Bạch Kha chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường, những khái niệm về nhân quyền có lẽ là thứ quá mức cao siêu và hiện đại đối với hai vị tổ tông này, sống cả ngàn năm cũng không biết "tinh hoa rùa Trung Hoa"*, nếu không, làm sao họ có thể để cho một con người suốt ngày bị một con thú rượt đuổi như chơi diều, hoặc là giống như con gà bị đuổi ở đằng sau mông chứ?!
*Raw: : Tinh hoa rùa Trung Hoa
- đại khái là vào năm!993 một giáo viên thể dục bên Trung Quốc đã đào tạo được một VĐV và dẫn dắt TQ dành được chức vô địch tại giải điền kinh thế giới lần thứ tư, với 2 vàng, 1 đồng, 1 bạc, từ đó thoát khỏi nỗi xấu hổ với biệt danh "người bệnh Đông Á", và mọi người tò mò về từng chi tiết trong đó, các nhà kinh doanh đánh hơi được giá trị và một hãng dược đã liên hệ với ông HLV đó, trong buổi họp báo ông HLV đó đã cầm sản phẩm cũng hãng dược đó mạnh mẽ nói: "Chúng tôi uống Tinh hoa rùa Trung Hoa" => Nổi tiếng (Mọi người muốn tìm hiểu thêm thì cop raw ra tìm sẽ có giải thích, này mình tóm tắt đại khái thôi.)
Ban đầu, Lâm Kiệt cảm thấy khá ổn, dù sao thì khi bọn họ đuổi theo Đậu Phộng, con thú ngu ngốc đó chạy trốn quá nhanh và xa, khoảng cách quá lớn khiến họ không thể đuổi theo, ngược lại còn khiến không còn kích thích đuổi theo nữa. Để Đậu Phộng đuổi theo sau lưng họ ngược lại cũng không tệ, dù sao Đậu Phộng cũng không phải ngốc thật.
Con thú thoạt nhìn có vẻ ngoài lóng ngóng ấy lại có thể khống chế tốc độ của mình vừa đúng, chậm hơn một chút Bạch Kha và Lâm Kiệt sẽ có cơ hội thả lỏng, nhanh hơn một chút cả hai sẽ sinh ra phản ứng quá độ, dễ khéo quá hóa vụng, tổn thương gân cốt.
"Nhưng mà mẹ nó tổ tông ơi, ngươi có thể đừng coi hai người bọn ta đuổi đuổi thành món đồ chơi được không?!" Lâm Kiệt mỗi lẫn bị đuổi cho chạy tán loạn khắp bí cảnh đa phần đều muốn rít gào như thế.
Nhưng thường thường cậu còn chưa kịp gào lên, giây tiếp sẽ cảm giác cả người mình bị móng vuốt túm lấy, hất lên không trung, lộn nhào một vòng rồi té xuống, sau đó tổ tông nọ sẽ luôn há miệng "ngao ngao" cắn cổ áo cậu, dường như rất phấn khích chạy điên cuồng khắp bí cảnh, đùa nghịch đủ rồi mới nhẹ nhàng buông lỏng miệng ra, Lâm Kiệt mắt hoa đầu váng bất thình lình thành vật rơi tự do.
Cảm giác đó rất khó tin, quả thực không thể tin! Suýt nữa thì khóc luôn.
Thử tưởng tượng cảm giác bị trói vào một ống phóng tên lửa, với tốc độ cực cao như con ruồi mất đầu bay loạn xạ—-
Vừa thấy mũi mình sắp đập vào thân cân, con hàng nọ sẽ đột ngột thay đổi, thân cây khó khăn lắm mới sượt qua sống mũi; mắt thấy sắp bị ném vào trong nước, giây sau đã cảm thấy mông tê rần, đã lại bị Đậu Phộng dùng chiếc đuôi to không nhẹ không nặng quất lên trời.....
Cái này đặc biệt không ngừng ở khảo nghiệm thân thủ mà còn đặc biệt khảo nghiệm cả trái tim được đấy!
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Vốn dĩ cậu cho rằng đãi ngộ của Bạch Kha sẽ tốt hơn với mình không ít, dù sao lúc ban đầu gặp Dư Hiền, cậu đã nghe lão tổ tông kia nói Đậu Phộng vốn là sủng vật của Bạch Kha nuôi. Vị tổ tông đó cùng Hoắc Quân Tiêu một hai người đều nói năng mập mờ, thỉnh thoảng ngoại trừ không đầu không đuôi thốt ra một câu, cũng không đề cập thêm gì về mối quan hệ giữa Bạch Kha và bọn họ, thế cho nên Lâm Kiệt đến giờ vẫn chưa hiểu rõ sự tình, không thể hiểu ý của bọn họ, cũng không hỏi han tò mò, nhưng chỉ nhìn tình trạng của Đậu Phộng bình thường hận không thể hóa thành thuốc cao bôi trên da chó lúc nào cũng muốn dính chặt vào Bạch Kha, khó gỡ ra được, là biết câu nói kia của Dư Hiền không phải thuận miệng nói suông.
Nếu đã là mỗi quan hệ giữa chủ nhân và sủng vật, thì Đậu Phộng đối với Bạch Kha hẳn phải là nhu thuận, ngoan ngoãn, dễ thương hơn một chút đi, chắc không đến mức thô lỗ, tùy tiện, động tay động chân không kiêng nể giống như đối xử với mình.
Chính xác ra, nghĩ như vậy không chỉ có mình cậu, mà ngay cả trong lòng Bạch Kha cũng từng có suy nghĩ qua về nó.
Có điều khi thật sự bị "Đuổi", Bạch Kha mới phát hiện suy nghĩ của mình và Lâm Kiệt thật ngu ngốc quá mức. Bọn họ sao có thể ngốc đến mức lấy suy nghĩ của người thường để phỏng đoán ý của một con thú bị bệnh xà tinh chứ?!
Rõ ràng Đậu Phộng cho rằng nó chơi càng điên cuồng, người bị chơi càng cảm nhận được niềm vui trong đó, tương tác với nhau càng thêm thân mật.
Vì vậy Bạch Kha thậm chí còn bị chơi thảm hại hơn.
Bình Thường y gặp chuyện gì cũng bình tĩnh đến mức gần như không giống người thần, là ông cụ non từ bé, ổn trọng, tự chủ, rõ ràng là người mới trưởng thành mà lại mơ hồ có phong thái "Thái Sơn sụp đổ trước mặt vẫn không đổi sắc", hiếm khi mất bình tĩnh. Theo lời Lâm Kiệt, ngoại trừ trời sinh vẻ ngoài đạm mạc, đại khái bên trong xương tủy cũng có loại "Thà chết chứ không thể không thể hiện" đang tác quái.
Người như vậy, sau khi bị Đậu Phộng rượt đuổi chơi đùa một lúc lâu, rồi trở lại phòng nhà của Hoắc Quân Tiêu, người thất thểu chật vật dựa vào bàn đá, hai chân mềm nhũn trong một khoảng chén trà mới lấy lại được sức. Về phần Lâm Kiệt, càng không có hình tượng trực tiếp ôm chân bàn nằm bẹp dưới mặt đất như bị bại liệt.
Có điều so với việc bị Đậu Phộng rượt đuổi, còn có cách làm cho Bạch Kha đau đầu hơn.
Mỗi ngày Hoắc Quân Tiêu sẽ căn cứ vào tình hình của bọn họ, lôi ra từ cái rương sách như cái động không đáy của hắn một hai cuốn cổ tịch kinh quyển, ném cho bọn họ để họ lý giải từng chữ một và hiểu rõ nội dung bên trong.
Lâm Kiệt tuy tự xưng là "Chỉ thích xem dã sử, vừa đọc sách chính thức sẽ nôn nghén", nhưng qua nhiều năm tải qua các loại sách dần mưa dầm thấm đất, đối phó với cổ tịch của Hoắc Quân Tiêu tuy có khó khăn, nhưng cũng không phải không hoàn toàn không gặm nổi.
Thế nhưng Bạch Kha lại khác.
Y từ nhỏ đã theo dì mập học chữ nổi, đọc sách dựa vào sờ soạng. Sau này khi mắt có thể nhìn thấy đường viền quang ảnh, dì mập mỗi ngày sẽ mở lớp nhỏ, dạy y nhận biết chữ bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!