Lần đầu tiên, Bạch Kha cảm thấy mình giống như một con chim cút co rụt chân, cứ đứng ngây ngốc sững sờ tại chỗ, nghe Dư Hiền và Hoắc Quân Tiêu nói một tràng dài, mà đầu óc y như bị che phủ đầy sương mù.
Càng nghe hai người này nói, trong đầu Bạch Kha càng có thêm nhiều nghi vấn.
Ví dụ câu nói qua loa về sư đệ sư muội; hay dường như bọn họ đang tìm kiếm hồn phách nào đó đang bị lưu lạc, ngoài ra họ còn đang xử lý một số chuyện tương đối khó giải quyết; hay còn có cái gọi là "Băng tuyết" nọ rốt cuộc là thứ gì, mà người giống y như đúc với Hoắc Quân Tiêu là tình huống như thế nào, cùng với.... Người hạ cấm chế trong miệng bọn họ nói đã phong ấn cái "Băng tuyết" đó rốt cuộc là ai?
Hai vị tổ tông này đại khái đã trai qua ngàn năm ngoại trừ người quen thì rất ít giao tiếp với người khác. Hay vì bản thân họ có tu vi rất cao, nên cũng rất ít khi phải bận tâm đến việc vòng vo tam quốc. Cứ nghĩ thế nào thì làm như thế. Đang nói một nửa thì nuốt một nửa còn chưa tính, hết lần này tới lần khác nuốt rõ ràng như thế, chỉ thiếu mỗi việc không viết lên mặt mấy chữ lớn:"Ta chính là gạt ngươi đó, ngươi dám đánh ta sao!" khiến người ta ngược lại cũng ngại không muốn hỏi thêm.
Nếu tùy tiện đổi một người có lòng hiếu kỳ hơn một chút chắc chắn sẽ chẳng thể an tâm, có khi còn bồn chồn mấy ngày liền. Nhưng Bạch Kha lại là người sống dở chết dở, tính tình không lạnh không nóng. Y cũng sẽ hiếu kỳ, cũng sẽ tò mò, cũng sẽ hỏi đôi câu theo chuyện, nhưng rất hiếm khi truy hỏi đến cùng. Bạn muốn nói thì nói, không muốn nói thì cứ tiếp tục giữ trong lòng.
Thẳng đến khi y nghe được câu cuối cùng của Hoắc Quân Tiêu.
"Không đi Tam Thanh Trì?" Bạch Kha ngẩng đầu lên hỏi.
Mặc dù ngữ khi của y có vẻ là một câu hỏi, nhưng trong lòng y cũng không phải không hiểu ý của Hoắc Quân Tiêu.
Nếu như chỉ đơn giản nói về những dày vò như núi đao biển lửa đã dày vò y ở Tam Thanh Trì, thì cho dù có tám người nâng đại kiệu, khấu đầu ba lần, bái lạy chín lần mà xin y, y tuyệt đối cũng không muốn quay lại đó lần nữa. Sau này có thể hết lần này tới lần khác sẽ lại đụng phải dạng phản ngược như vậy.
Lý trí nói cho y biết rằng nơi đó tuyệt đối không phải đơn giản chỉ là tu luyện như Chưởng môn Hằng Thiên Môn đã nói, lấy năng lực của y, nếu còn muốn giữ mạng, thì dù như thế nào cũng không nên bước lại vào đó nửa bước nữa.
Nhưng lại có một tia phản nghịch trong y đang trỗi dậy.
"Thứ đó vốn là vật cực tà cực hung ác, trước đó khi nó được thả ra, không biết bao nhiêu tu sĩ đại năng đã táng thân trong cơn sóng gió đó, dân chúng vô tội thây chất thành núi." Hoắc Quân Tiêu khi nói về đoạn chuyện kia, biểu tình dường như không có gì thay đổi, chỉ nhíu mày, nhưng Bạch Kha lại cảm thấy trong mắt hắn thoáng qua nỗi bi ai sâu nặng cùng với mấy nghìn năm thương hải tang điền kia, "Thứ tà vật như vậy, tránh càng xa càng tốt."
Thây chất thành núi?
Bạch Kha không khỏi nhớ lại những bóng người chồng chất, tầng tầng lớp lớp trôi nổi xung quanh "Băng tuyết" mà y nhìn thấy đêm qua, những khuôn mặt nọ không rõ ngũ quan, vẻ mặt chết lặng, ánh mắt vô hồn, rồi lại mơ hồ lộ ra vẻ điên cuồng....
Chẳng lẽ tất cả những người đó đều là những tu sĩ và bách tính đã chết trong chuyện đó sao?!
Nếu như bọn họ đều là những vong hồn dưới "Băng tuyết" nọ, thì cái thân anh mờ mịt hư ảo giống với Hoắc Quân Tiêu y như đúc có lẽ nào....
Trong đầu Bạch Kha toát ra một suy nghĩ có chút hoang đường, nhưng lúc này, suy nghĩ đó lại dường như có lý.
"Anh lúc đó cũng...." Bạch Kha rốt cuộc vẫn không nhịn được thốt ra, giọng nói có chút nhẹ, nói đến phân nửa thì dừng lại.
Hoắc Quân Tiêu nhìn y thật sâu, rất lâu cũng không nói gì.
Bạch Kha hoàn toàn không hiểu hàm ý trong ánh mắt hắn, theo bản năng liếc qua bên cạnh, lại thấy Dư Hiền cũng đang rũ mắt, nhìn mặt bàn đá xuất thần, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Y cũng nhận ra rằng vấn đề này hỏi có phần đột ngột và lỗ mãng, thậm chí có chút mạo phạm, y vừa hỏi xong cũng có chút hối hận, nhưng không thể rút lại lời được nữa rồi.
Ngay khi y định mở miệng đổi chủ đề để đánh vỡ bầu không khí im lặng trong phòng, Hoắc Quân Tiêu đã trầm giọng mở miệng: "Năm đó ta không có việc gì."
Bạch Kha đang suy nghĩ về chủ đề mới, bất chợt ngẩng đầu, có chút nghi hoặc: "Không có việc gì? Vậy người trong Băng tuyết kia—-"
"Đó quả thực là ta, nhưng đó chỉ là một mệnh hồn của ta bị mất sau này." Hoắc Quân Tiêu nói với ngữ khí hời hợt, như thể đang nói về một người không hề liên quan.
Bạch Kha: "...."
Y có lẽ có thể đoán được trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới sẽ không thể hiểu được trạng thái của những người tu đạo khi nói về việc mất một mệnh hồn như thế chỉ đánh mất một đồng tiền.
Trước đây, theo như nhận thức của y, hồn phách là một tổ hợp hoàn chỉnh, chưa từng nghĩ rằng có thể tách ra mà mất, càng không nghĩ rằng mất rồi vẫn có thể sống bình thường, hoàn chỉnh mà sống những mấy ngàn năm.
Mặc dù Hoắc Quân Tiêu có biểu hiện hời hợt đến đâu, đó vẫn là một mệnh hồn của hắn. Để mất một mệnh hồn, tất nhiên cũng phải trải qua một trận máu tanh mưa gió. Nhưng Bạch Kha cũng không nghĩ muốn hỏi thêm nữa, miễn cho mạo phạm còn lợi hại hơn, đổi lấy một sự trầm mặc lâu dài hơn.
Sự khác biệt giữa trước đây và bây giờ, có lẽ chính là do thiếu mất một mệnh hồn đó.
Thế nhưng nếu cấm chế nọ Dư Hiền và Hoắc Quân Tiêu không thể phá được, tự nhiên họ cũng không thể vào được, như vậy mảnh mệnh hồn đó phải tiếp tục lang thang ở bên trong sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!