Chương 26: (Vô Đề)

Bạch Kha: "...." Không hiểu sao có cảm giác bị ghét bỏ.

Y vẫn đang cầm viên ngọc tỏa ra ánh sáng ôn nhuận trong tay như trước, gắng gượng chống đỡ cơ thể đã bị giày vò đến kiệt sức, bước từng bước dọc theo con dốc thoải hướng lên trên đỉnh núi, sau đó dừng lại, từ xa nhìn về phí trên "Băng tuyết" nọ.

Lại phát hiện những bóng ma dày đặc trước đó đã biến mất không còn dấu vết, "Hoắc Quân Tiêu" nửa thật nửa giả không rõ là người hay quỷ, cũng không còn bóng dáng. Cảnh tượng vô cùng quỷ dị, cộng thêm trạng thái không tỉnh táo vừa rồi, khiến Bạch Kha cảm thấy như mình đã nằm trên "Băng tuyết" kia, mơ một giấc mộng kỳ lạ trong cơn hỗn loạn.

Nếu như nói Tam Thanh Trì thật sự giống như lúc trước y từng suy đoán, rằng những người ở trong đó đều bị phong bế năm giác quan, chỉ còn lại ý tâm thức. Mọi suy nghĩ đều bị phóng đại, thậm chí còn trở thành hiện thực.....

Vậy thì, tất cả những gì vừa trải qua ban nãy rốt cuộc là thật hay ảo? Hay là sự xen kẽ giữa thực và ảo? Nếu thế thì phần nào thật, phần nào ảo?

Bạch Kha bước một bước về phía trước, sau đó lại đột ngột dừng lại, chần chờ hồi lâu, cuối cùng y quay người lại, đi dọc theo con đường cũ trở về.

Viên ngọc trong tay y khó khăn lắm mới chỉ đủ chiếu sáng con đường vài mét phía trước, giống như quỹ tích cuộc sống hiện tại của y vậy, mỗi bước đi về phía trước, chỉ có thể thấy rõ thêm một con đường ngắn.

Trước khi vào Tam Thanh Trì, Bạch Kha chỉ biết rằng trong khoảng thời gian vài chục ngày tới, việc duy nhất y cần làm là theo học ở Hoắc Quân Tiêu, tu luyện căn bản, sau đó lấy Thất Tinh Đan ra khỏi cơ thể. Về xa hơn một chút, có chuyện gì xảy ra, y hoàn toàn không có kế hoạch gì.

Nhưng một phen gian khổ vừa trải qua đã khiến y hạ quyết tâm, mặc dù có lấy được Thất Tinh Đan ra, y cũng phải tiếp tục tu luyện, cho đến khi có thành tựu, có thể tạo ra một góc bình yên cho chính mình, gia đình, và bạn bè trong thế giới giao thoa giữa bình thường và bất bình thường.

Sau khi có quyết định, gánh nặng trong lòng y lập tức nhẹ đi không ít, bước chân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn. Hai bên vách đá cũng dần dần hiện ra loáng thoáng đường viền, con đường đá trơn trượt dưới chân cũng bắt đầu có những ô vuông lờ mờ, có cảm giác càng đi càng rõ ràng.

Cho đến khi Bạch Kha cầm "dạ minh châu" trong tay, bước ra khỏi đạo cấm chế che sơn môn trong một tầng sương mù mỏng kia, y quay đầu nhìn lại cảnh tượng bên trong cổng núi đã được che giấu bằng thủ thuật che mắt, cuối cùng không nhịn được mà bật cười một tiếng.

Một tiếng cười nọ chứa rất nhiều cảm xúc.

Dù mục đích ban đầu của Chưởng môn Hằng Thiên Môn là cái gì, muốn chữa khỏi tật mắt của Bạch Kha cũng tốt, hay dụng tâm kín đáo cất giấu ý đồ xấu xa cũng tốt, cuối cùng cũng là chó ngáp phải ruồi vô tình khiến Bạch Kha đạt được thu hoạch không nhỏ— nhập cảnh với tâm thế nhẹ nhàng, nhưng con đường càng đi càng sâu, càng chạy càng tối tăm mù mịt, hiểm nguy trùng trùng, xương tan thịt nát, máu thịt bầy nhầy, cho đến khi bị dồn vào đường cùng thì tìm được đường sống từ cõi chết, cảnh sắc tối tăm bỗng trở nên tươi sáng, càng chạy càng rõ ràng, càng chạy càng rộng mở, cuối cùng là trời quang mây tạnh.

Đó có lẽ cũng chính là con đường mà y và nhiều khác đã và đang đi theo trong suốt quỹ tích cuộc đời.

Mà Bạch Kha so với người thường càng theo đuổi nhiều hơn một chút, như vậy những lần chuyển xương đoạn gân* mà y phải trải qua cũng sẽ nhiều hơn vài phần.

*Chuyển xương đoạn gân: gãy xương đứt gân

Y nhìn khung cảnh bình yên sau sơn môn được che giấu bởi thuật che mắt, y không khỏi nghĩ đến Hoắc Quân Tiêu, nghĩ đến ngày bình thường với dáng vẻ hồ phong hoán vũ, dường như không gì không thể của hắn, rồi lại nghĩ đến dáng vẻ hư ảo mịt mù trong suốt ở Tam Thanh Trì, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ tiêu tán.....

Một người như vậy, trải qua những lần chuyển xương đoạn gân, máu thịt bầy nhầy mà hắn đã trải qua hẳn là nhiều đến mức khó có thể tưởng tượng....

Nghĩ như vậy, trong lòng Bạch Kha bất giác dâng lên một nỗi khổ sở.

Chẳng qua y rất nhanh xua tan ý niệm cổ quái này, rồi thu dọn tâm trí của mình, quay người lại, nhìn về phía Lâm Kiệt, người đang dựa vào cột sơn môn chờ y.

Người này bây giờ không hề có chút hình tượng nào, ôm chặt lấy cột ở cổng núi mà ngủ bất tỉnh nhân sự, khóe miệng còn đọng một giọt nước bọt chưa kịp rơi xuống.

Bạch Kha: "...."

Y thưởng thức tư thế "ưu nhã" của Lâm Kiệt trong chốc lát, sau đó cúi xuống, đưa tay khẽ đẩy vai Lâm Kiệt: "Dậy, dậy đi."

Có người bẩm sinh ngủ rất nông, chỉ cần đụng nhẹ cái là tỉnh, ví dụ như Bạch Kha.

Có người lại ngủ say như heo chết, đừng nói là đẩy, cho dù ném một trái lựu đạn ở bên cạnh chưa chắc làm họ tỉnh dậy ngay, kiểu người như này phải nắm đúng điểm yếu, dọa nạt mới có thể đánh thức, ví dụ như Lâm Kiệt.

Tên này dù bị Bạch? Kha đẩy và vỗ liên tục vẫn không tỉnh hẳn, chỉ mơ mơ màng màng chớp mắt nhìn y một lúc, sau đó đổi tư thế ôm lấy bắp chân y, lầm bầm vài câu, rồi hàm hồ vài tiếng nói: "Ưm... móng giò...."

"...."

Vốn dĩ là còn chút kiên nhẫn, Bạch Kha trầm mặc trong chốc lát, sau đó kéo hai cái móng vuốt nọ ra, rút chân mình về, đứng dậy phủi lớp bùn vô hình trên người, rồi nắm lấy cổ chân Lâm Kiệt, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa khí lạnh: "Lâm Kiệt, tôi đếm đến ba, nếu người không đứng dậy, tôi cứ như vậy kéo một chân cậu về, mặt úp xuống đất. Tôi không nói đùa.

Ba—hai—-"

Lâm Kiệt vừa nghe đến một liền lật người ngồi dậy, yên lặng ôm chặt lấy chân của mình, kéo ống quần khỏi tay Bạch Kha, sau đó ngoan ngoãn đứng lên, bước đi loạng choạng theo hình chữ S, lắc lư đến bên người Bạch Kha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!