Chương 25: (Vô Đề)

Khi ý thức của Bạch Kha trở nên hỗn độn, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, tiếng kêu "Cứu mạng" nọ chỉ lướt qua trong đầu y một cách mơ hồ rồi chìm hẳn, không để lại chút âm vang nào.

Ngay cả mạng sống của mình còn chẳng thể giữ nổi sao có thể đi cứu mạng ai nữa? Thật sự là buồn cười...

Bạch Kha trong làn sương mù cười ha ha hai tiếng, nhưng ngay lập tức bị luồng khí lạnh xộc thẳng vào phổi làm sặc, ho đến mức cả người run rẩy, người càng co quắp lại, đến nỗi lồng ngực cũng bị kéo căng đau đớn.

Trong thời khắc đó, trong lòng y không kìm được một cơn giận dữ và phiền muộn dâng lên trong lòng—-

Mười tám năm qua, Bạch Kha tự hỏi mình chưa từng làm gì trái lương tâm, càng không mắc nợ điều gì đáng để nhận quả báo. Tại sao lại rơi vào hoàn cảnh này?

Người cha điên điên khùng khùng y cũng chưa từng thực sự ghét bỏ, những chuyện trời sinh mù lòa hay quỷ nhãn y đã quen với điều đó bao năm cũng cho qua, rúc ổ vào một tiểu khu cũ nát tồi tàn, quy quy củ củ sống, làm sao lại lọt vào mắt xanh của những đại thần đại tiên này, một người hai người đều muốn nhìn chằm chằm y.

Trong hai ngày ngắn ngủi, y đã phải chịu đựng biết bao nhiêu khổ sở vô lý?

Lại nhiều lần thiếu chút nữa mất mạng, thậm chí ngay cả Bạch Tử Húc còn bị lôi kéo vào tình huống này, dù ông còn mơ mơ hồ hồ không hiểu gì hơn cả y.

Trong thế giới bình thường, Bạch Kha còn có thể cùng Bạch Tử Húc nương tựa nhau mà sống, miễn cưỡng tạm bợ gắng gượng qua ngày. Nhưng trong thế giới này, y và Bạch Tử Húc trước những kẻ tu sĩ đại năng kia chẳng khác gì một con kiến, một con giun dế, dựa vào cái gì mà chỉ cần động ngón tay có thể nghiền chết bọn y, một con giun dế sao có thể bảo vệ được một con giun dế khác trước việc đó, làm sao có thể sống bình an được?

Trước khi kịp suy nghĩ rõ ràng, Bạch Kha đã mấy lần mơ hồ chạm đến cửa lớn Tây Thiên.

*Raw: : Tây Thiên đại môn.

Chẳng phải chỉ là việc tu tiên sao? Tu luyện cái quỷ? Một người tự chặt cổ mình một đao, giây lát là bay lên trời... Thật sự là ăn no rảnh mỡ! —

-Đây là siu nghĩ của Bạch Kha trước đó.

Tuy nhiên, khi y co ro nằm trên đống "Băng tuyết" này, không biết là vì những lần mạng sống bị đe dọa đã khơi dậy tính cách bình thường ẩn sâu trong y, hay vì "Băng tuyết" này có khả năng khuếch đại cảm xúc của con người, hoặc là cả hai.... Vào lúc này, y đột nhiên dâng trào một khát khao mãnh liệt muốn tu đạo.

Không chỉ để khôi phục đôi mắt trở lại bình thường, cũng không chỉ để bình an mà lấy Thất Tinh Đan đã cấy vào trong cơ thể, mà là vì để trở nên mạnh mẽ, bất khả chiến bại, để bóc đi thân phận con kiến yếu đuối, vô vọng trước sức mạnh của kẻ khác, để không bị mặc người chém giết, để có thể bảo vệ những người quan trọng, bảo vệ bọn họ một đời bình an.

Thế gian này, phàm là người đã đạt được thành tựu lớn trong một lĩnh vực nào đó, tất nhiên đối với phương diện về lĩnh vực đó sẽ có điều gì đó đặc biệt. Có thể là bắt nguồn tự sự thôi thúc mãnh liệt ban đầu, hoặc từ sự theo đuổi kiên định sau này. Có hàng vạn hàng ngàn người đi chật vật trên một con cầu hẹp, nếu không có sự vượt trội ban đầu hay quá trình nổi bật, sao có thể đạt được kết quả phi thường?

Ngay cả là người tu đạo, tu là lấy chấp niệm nhập đạo, rồi có thể buông bỏ chấp niệm mà đắc đạo.

Sự kinh sợ và giận dữ này của Bạch Kha ngược lại đã vô tình kết thành một luồng khí trong cơ thể y, căng đầy và tràn ngập, sau đó thông qua trăm mạch chảy quanh thân, sau vài lần lưu chuyển, khiến tứ chi y ấm lại, một lần nữa khí lực đã tụ trở về.

Trong suốt quá trình này, ý thức của y từ từ trở lên rõ ràng, cảnh tượng trước mắt cùng dần dần sáng tỏ, tuy nhiên khi nhìn thấy rõ những thứ trước mặt mình, y lại ngây người tại chỗ.

Chỉ thấy trên "Băng tuyết" to lớn nọ, tràn đầy làn khói mỏng manh lơ lửng trên không trung, tản ra những ánh huỳnh quang, giống như những ngôi sao đang chuyển động trên không trung, nhưng cẩn thận nhìn kỹ lại lần nữa lại làm cho người ta rợn tóc gáy. Trong làn khói ấy mờ nhạt hiện ra những khuôn mặt người, ngũ quan không được rõ ràng lắm, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được có già có trẻ, nam nữ đều có.

Họ đông đúc, dày đặc, lơ lửng xung quanh, dùng một đôi mắt đen ngòm, trống rỗng mất hồn nhìn chằm chằm vào Bạch Kha.

Mặc dù nhìn không rõ ràng lắm, nhưng Bạch Kha vẫn có thể thấy trong những đôi mắt trống rỗng ấy có chút lộ ra vẻ điên loạn, như thể coi y là con mồi, giam cầm y trong đó.

Mà vốn dĩ bọn họ chỉ bao vây xa xa không có lao đến đây, là vì người đang quỳ trước mặt Bạch Kha.

Cùng là một hình bóng hư vô mờ mịt, nhưng ngũ quan người này lại hết sức rõ ràng.

Ánh mắt Bạch Kha chậm rãi dời từ đôi lông mày nghiêng và đôi mắt sắc bén, lướt qua sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng mím chặt, khuôn cằm góc cạnh phía dưới, sau đó dừng lại ở thân thể trong suốt của người nọ, y thậm chí có thể nhìn xuyên qua người này để thấy những mảnh huỳnh quang lấm tấm cách đó không xa.

Lòng bàn tay của người này vẫn giữ nguyên vị trí đặt trên trán của Bạch Kha. Từ nơi đóm một làn hơi ấm dịu nhẹ không ngừng truyền vào cơ thể y.

Chính sự ấm áp mơ hồ này đã xua tan cơn đau đớn và lạnh lẽo đang hành hạ y trước đó.

"Hoắc.... Quân Tiêu?"

Bạch Kha khẽ mở miệng, có chút chần chờ và kinh ngạc khi gọi cái tên này, giọng y khàn đặc và khô khốc vì vừa trải qua cơn đau đớn, ho sặc sụa.

"Anh thế nào...." Y cau mày, thật sự đối với tình huống trước mắt y có chút suy xét không rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!