Chương 24: Linh trì (2)

Trên thực tế, khi bước qua sơn môn, Bạch Kha không hề cảm thấy nhẹ nhàng như những gì Lâm Kiệt nhìn thấy từ bên ngoài.

Khung cảnh bên trong sơn môn hoàn toàn khác biệt so với những gì nhìn thấy bên ngoài— hai bên là những vách đá dốc dựng đứng, cao vút không thấy đỉnh, dựng thẳng lên giống như kẹp một dải trời hẹp.

Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng Bạch Kha chỉ cảm thấy nơi này dường như tối hơn một chút so với bên ngoài, những đường nét của vách núi trở nên mờ nhạt, con đường dưới chân lờ mờ nhìn ra là những phiến đá nguyên được ghép lại với nhau thỉnh thoảng có chỗ nhô lên, còn có chút trơn trượt, râu xanh dày hơn hẳn do với con hẻm mà Bạch Kha quanh năm đi qua.

Để tránh bị ngã xuống, y nắm chặt viên dạ minh châu trơn nhẵn trong tay trái, tay phải thì vịn theo những vách đá bên cạnh, cẩn thận từng bước tiến về phía trước, trong lòng không ngừng dấy lên cảm giác cổ quái, luôn cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Làn sương dày đặc đột nhiên phả vào mặt y, phủ lên lớp da Bạch Kha một tầng mỏng ẩm ướt.

Theo lý mà nói, trong một ngọn núi thanh mát như thế này, dương đêm phải mang theo hương thơm mát mẻ trong lành, nhưng Bạch Kha lại không ngửi thấy chút mùi cây cỏ nào, ngược lại chỉ cảm thấy trong sương mù này có một loại mùi tanh nhè nhẹ.

"Mùi của nước?" Bạch Kha lẩm bẩm trong lòng, với thành kiến có sẵn đối với Hằng Thiên Môn, y chỉ cảm thấy Tam Thanh Trì này có chút kỳ quái, quả nhiên chưởng môn Hằng Thiên Môn không có ý tốt như vậy.

Coi như là hắn ta không có ý tốt nhưng Bạch Kha vẫn phải tuân theo sự sắp xếp.

Thứ nhất, trong cơ thể y có Thất Tinh Đan, mà tác dụng cụ thể của đan dược này y chưa hoàn toàn nắm rõ, nhưng đối với Chưởng môn Hằng Thiên Môn thì chắc chắn là vô cùng quan trọng không thể nghi ngờ. Bạch Kha không tin, hắn ta chỉ cử một kẻ như Tần Hà— ngang ngược kiêu ngạo còn thiếu thông minh để nhìn chằm chằm mình, chắc chắn phải có thủ đoạn nào khác để đề phòng Bạch Kha thoát khỏi sự kiểm soát của Hằng Thiên Môn.

Vì vậy, trước khi viên Thất Tinh Đan được lấy ra ngoài, mặc dù có sự trợ giúp của Hoắc Quân Tiêu, nhưng y vẫn không muốn có hành động gì lộ liễu.

Thứ hai, mặc dù không biết điều đó có đúng hay không, nhưng y vẫn muốn thử xem liệu Tam Thanh Trì thực sự có tác dụng chữa trị đôi mắt của mình không. Tuy nhiên, y cũng mơ hồ nhận thức được rằng đôi mắt của mình có lẽ không dễ dàng chữa trị bằng phương pháp thông thường. Nếu không, với năng lực cùng kiến thức của Hoắc Quân Tiêu, hắn không thể nào không đề cập đến vấn đề hai mắt mù lòa của y.

Dù bề ngoài y trông có vẻ trưởng thành và bình tĩnh, những sâu bên trong vẫn mang tâm tính của thiếu niên. Đối diện với vấn đề này, y không thể nào hoàn toàn thờ ơ, không buồn không vui.

Khi y đang vừa suy nghĩ linh tinh vừa mò mẫm tiến về phía trước, đột nhiên cảm thấy tay phải mình trống rỗng, vách núi mà y đang vịn vào đã vô thức biến mất.

Bạch Kha đứng sững tại chỗ. Lúc này mới phản ứng được, những đường nét của vách núi ngày càng mờ nhạt giờ đã hoàn toàn biến mất.

Ngay khi y đang ngây người, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu—

- cuối cùng y cũng hiểu điều gì khiến mình cảm thấy cổ quái—-

Trong mắt người khác, y là một kẻ mù thực thụ. Vậy tại sao cần đến dạ minh châu để chiếu sáng! Nhưng Chưởng môn lại bảo Tần Hà mang vật này cho y!

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Phản ứng đầu tiên của y là Chưởng môn hẳn đã nhận ra điều gì đó bất thường về đôi mắt của y, nhất thời trong lòng cảm thấy căng thẳng, thế nhưng giây sau y hồi tưởng lại những lời Chưởng môn đã nói trước mặt và sau lưng bọn họ, dường như hắn ta không phát hiện ra điều gì.

Vậy thì có lẽ chỉ còn một khả năng khác—-

Ngay cả khi là một người mù, tu hành trong Tam Thanh Trì này đều phải cần dùng đến viên gọi là dạ minh châu.

Và ngay giây tiếp theo, cảnh tượng hiện ra trước mắt đã chứng minh suy nghĩ của y.

Y lặng lẽ nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng xác định rằng, ngoài một mảnh đường nhỏ dưới chân được chiếu sáng bởi viên dạ minh châu trong tay trái thì y chẳng thể thấy được bất kỳ thứ gì khác.

Y như bị bao trùm trong một lớp sương đen dày đặc, che khuất lối đi y đã đi qua, che mờ những vách đá tảng xung quanh, thậm chí còn che lấp cả mùi tanh ẩm ướt quanh quẩn nơi đầu mũi, chỉ để lại duy nhất viên dạ minh châu này.

Nghĩ đến chuyện này liên quan đến suy đoán vừa rồi, có lẽ không chỉ có người mù, ngay cả những người không bị mù, ở trong Tam Thanh Trì này cũng cần đến hạt châu này để nhìn.

Lúc này, y cũng không còn nghĩ viên ngọc này thực sự là dạ minh châu nữa, có lẽ nó là một loại bảo vật nào đó được khắc phù chú.

Ở trong hoàn cảnh như vậy, y có một cảm giác kỳ lạ, như thể những gì y đang nhìn thấy đều dựa vào hạt châu này không phải là những gì y thực sự thấy, mà là y đang cảm nhận bằng thần thức. Giống như một loại cách nói y từng nghe qua— nhìn vật bằng "tâm nhãn".

Y dường như bị tước đoạt đi năm giác quan chỉ còn thừa lại tâm trí.

Khi Bạch Kha phát giác sự hoảng loạn cùng nôn nóng với khẩn trương trong lòng mình rõ ràng vượt quá mức bình thường hằng ngày, một loại trạng thái không bình thường nảy sinh ở không gian này, y mơ hồ nghĩ, ở nơi này, mọi suy nghĩ đều bị khuếch đại, vượt qua tất cả những tồn tại khác.

Nếu một người bình thường bước vào nơi này, đột ngột mất hết năm giác quan, có lẽ chỉ có thể là sợ hãi và hoang mang thôi cũng đủ để họ rơi vào vòng lặp tiêu cực vô hạn, cuối cùng, rất có thể trước khi đến được Tam Thanh Trì, họ đã bị sự tra tấn của ý thức làm cho phát điên, kiệt quệ, thậm chí bất tỉnh nhân sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!