Bạch Kha không tính là nhát gan, nhưng cho dù người có gan lớn đến đâu, thì đến thời điểm này cũng không thể không có chút sợ hãi.
Y chỉ cảm thấy máu xung quanh cơ thể dường như vọt lên đầu lưỡi trong nháy mắt, căng đến y có chút phát đau tê dại. Tứ chi có một loại cảm giác lạnh lẽo như mất sạch máu sau khi chết lặng thở một hơi, toàn thân từ trên xuống dưới tựa hồ chỉ có đầu lưỡi còn lưu lại một chút cảm giác.
Máu từ vết rách trên đầu lưỡi chảy rỉ ra, như thể không cần máu nữa. Mùi máu tanh như gỉ sắt bị phóng đại vô hạn, trái tim như bị ai đó siết chặt, đập dồn dập, mỗi lần đập lên như vậy khiến y cảm thấy khó thở.
Theo tình trạng như thế này, căn bản không cần phải đợi đến viên linh đan thứ hai, mà chết ngay tại chỗ này.... Bạch Kha mơ mơ màng màng nghĩ hỗn độn trong lòng.
"Nếu như gặp nguy hiểm hay lạc đường, hãy dùng chuông, chỉ cần dùng ngón trỏ và ngón giữa cầm lấy nó, lắc ba lần, Đậu Phộng sẽ chạy đến cạnh người...." Giọng nói của Hoắc Quân Tiêu đột nhiên vang trong đầu y.
Giống như một người chết đuối cuối cùng cũng đã vất vả bám chặt được vào một mảnh gỗ, Bạch Kha bắt được những lời này từ trong nỗi sợ hãi cái chết do mất quá nhiều máu, lặp đi lặp lại trong đầu nhiều lần, sau đó nỗ lực duy trì tia ý thức cuối cùng trong cơn đau đớn, hai ngón tay sờ soạng kẹp lấy chiếc chuông nhỏ kia.
Một chút....
Hai tiếng.....
Ngay lúc y vật lộn, cố gắng dùng sức lực cuối cùng muốn lắc tiếng thứ ba, thì y cảm giác mình giống như người vừa bị kéo xuống từ cái lò nướng lửa, sau đó lại bị ném vào bên trong vực sâu hàn băng. Từ đầu đến chân bị hàn khí đông lạnh đến giật mình.
Mà hàn khí thấy xương này trùng hợp hòa hoãn sự thiêu đốt nóng rực trong lục phổi ngũ tạng trước đó, ngược lại khiến Bạch Kha cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, có một cơ hội để thở dốc.
Tại đây một lạnh một nóng, băng hỏa hai phía dày vò, trong vô ý thức Bajhc Kha nức nở một tiếng, ngay lúc đó y rốt cuộc cũng đã không cảm giác được tia nóng rực kia nữa, hàn khí hận không thể đóng băng cũng nháy mắt biến mất vô tung vô ảnh.
Bạch Kha cuối cùng từ trong thống khổ giãy giụa ra, thoát lực trượt theo ghế ngồi xuống đất, dựa lưng vào chân ghế, cúi đầu thở dốc.
Mái tóc trên trán bị mồ hôi lạnh thấm ướt, rũ xuống che giấu biểu cảm trên mặt y chưa khôi phục sự bình tĩnh.
Ngón tay y vẫn còn kẹp chiếc chuông, rũ xuống một bên run nhè nhẹ, dường như không còn sức lực để có thể nhấc nó lên.
Không cần lắc lần thứ ba, Bạch Kha dựa vào góc bàn nghỉ ngơi một lúc lâu, trước khi buông ra ngón tay có chút co quắp lại, buông xuống chiếc chuông nhỏ tinh tế.
Y cố gắng thử cảm giác miệng vết thương ở đầu lưỡi, phát hiện máu không ngừng tràn ra ngoài đã dừng lại, mùi máu tươi trong miệng đã phai nhạt đi một chút.
Cảm giác sông cuộn biển gầm trong dạ dày cũng tiêu tán đi gần hết, chỉ còn một cơn đau đớn nhỏ co rút nhẹ trên trán, giống như có một con thỏ ẩn giấu trong đó, nhảy hai lần, nghỉ một chút, sau đó lại nhảy hai lần.
Ban đầu nhìn thấy sự khác thường của Bạch Kha, Lâm Kiệt còn ngồi xổm xuống cố gắng giúp y, nhưng ngay sau đó cậu phát hiện Bạch Kha thoạt nhìn gầy yếu không sai biệt giống cậu dường như đột nhiên có khí lực vô hạn, cậu tách ngón tay y nửa ngày, cũng không thể đem tay của Bạch Kha ở trên mặt bàn di chuyển. Chỉ có thể trơ mắt nhìn ngón tay Bạch Kha cào tróc sơn trên bàn, móng tay bị vài cái gai gỗ cắm vào, chỉ cần nhìn Lâm Kiệt cảm thấy tay đau xót đứt ruột.
Về sau nữa, cậu thấy Bạch Kha dường như muốn lắc chuông nhưng lại vô lực, cậu cũng muốn hỗ trợ. Kết quả lại phát hiện chiếc chuông kia gần như biến dạng bởi sự nắm chặt của Bạch Kha, cậu căn bản không thể moi nó ra.
Lâm Kiệt lại không thể nghĩ ra biện pháp nào chỉ có thể đứng một bên nhìn Bạch Kha trải qua nỗi đau thống khổ không dành cho con người, đồng thời một bên mắng chính mình vô dụng, một bên bảo vệ y, sợ y đụng vào các chân bàn bên cạnh ghế dựa.
"Cảm giác khá hơn không?" Thấy Bạch Kha cuối cùng cũng từ từ bình tĩnh, Lâm Kiệt cẩn thận hỏi.
Bạch Kha cúi thấp đầu, lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt, sau một lúc lâu, giơ tay vẫy vẫy, dùng thanh âm cực kỳ mỏng manh đáp: "Không có việc gì."
"Không có việc gì cái quỷ gì! Môi giống như quỷ hút máu, tất cả đều là vết máu!"
Bạch Kha theo bản năng liếm môi, sau đó giơ tay dùng ống tay áo lau đi một chút, đại khái sợ trong miệng nếu còn một ít máu thì linh đan trong cơ thể cùng Thất Tinh Đan sẽ càng điên cùng khủng bố hơn.
"Đưa chuông cho ra, ta giúp ngươi gọi Đậu Phộng tới, lại nói tiếp bí cảnh kia không phải treo kính huân sao? Tại sao ở đây loạn thành một nồi cháo, kính huân kia vẫn không có phản ứng gì sao?" Lâm Kiệt khó hiểu không giải thích được.
"Đi ra ngoài đi." Bạch Kha cuối cùng cũng đuổi đi được sự khó chịu trong cơ thể, ngửa đầu dựa vào trên góc bàn, biểu tình lại khôi phục sự đạm mạc lúc trước, "Lúc trước ở bí cảnh, tôi nghe nói vị Dư lão gia tử kia hình như có chuyện muốn nói với anh ta. Họ có chuyện riêng của họ, huống hồ ta cũng không cần có chuyện gì cũng đều gọi anh ta tới, chẳng phải như thế gọi anh ta như triệu hoán thú?"
Đem một nhân vật tu vi không lường được thậm chí vượt qua cả chưởng môn của đại danh môn coi như triệu hoán thú? Lâm Kiệt cũng cảm thấy lá gan của chính mình hơi lớn.
Cậu ngồi xổm người xuống, thừa dịp ánh mặt trời bên ngoài còn tàn lưu lại một điểm ánh sáng nhìn người trước mặt có vẻ mảnh khảnh nhã nhặn, kỳ thực trong xương cốt lại kiên cường đến dọa người so với những người đồng lứa, từ đáy lòng nhịn không được cảm giác khâm phục. Bất quá rất nhanh, tầm mắt cậu dừng lại trên mặt Bạch Kha, sắc mặt y lúc này tái nhợt không còn chút máu, càng làm nổi bật vết chu sa màu đỏ quanh mắt, dọa người xem, nhìn quả thực có chút yêu dị.
Tuy Lâm Kiệt đã coi là bằng hữu, nhưng nhìn gương mặt này, trong lòng cũng ít nhiều có chút e ngại.
Lâm Kiệt ho khan một tiếng, đem lực chú ý của chính mình dời đi, duỗi tay nắm lấy cánh tay Bạch Kha, nói: "Tôi dìu anh đến giường nằm nghỉ ngơi một lát, tôi đi lấy cho anh chút đồ ăn về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!