Lâm Kiệt lên tiếng, sau đó vội vàng đi tới mở cửa, thuận tiện ngẩng đầu nhìn trời một cái.
Vừa nãy, ở trong bí cảnh có một mảnh bầu trời trong trẻo sắc xanh, nhưng bây giờ đã mơ hồ thấy ánh hoàng hôn mờ nhạt, có thể thấy thời gian ở trong bí cảnh cùng với thời gian bên ngoài cũng không giống nhau, cũng không biết hơn kém nhau bao nhiêu.
"Lâm sư đệ, các ngươi khóa cửa thì thầm cái gì đó?" Người tới mặc cùng một kiểu dáng đạo bào giống với Lâm Kiệt, chẳng qua đường viền bên ngoài cùng với đai lưng là màu tím. Hắn ta sinh ra có một làn da trắng nhạt, nếu đơn thuần nói ngũ quan là mi mực thanh tú, chỉ là khóe mắt hơi nhướng lên, thần thái trong lúc biểu lộ ra ngoài mang theo một loại kiêu căng, khi nói chuyện với Lâm Kiệt giọng điệu lại có cảm giác trịch thượng, khiến người ta không quá thoải mái.
"Tần sư huynh." Lâm Kiệt hướng hắn ta làm một cái lễ đơn giản, cũng không trả lời câu hỏi vô nghĩa cửa hắn ta, mà nhìn lọ ngọc trắng nhỏ đang ở trong tay đối phương, nói: "Đây là linh đan?"
"Đúng." Người nọ gật đầu, nhưng không có một chút ý định đưa bình nhỏ kia cho Lâm Kiệt, mà nhìn quanh trong phòng, rất có tự giác nhấc chân vượt qua ngạch cửa bước vào, đi thẳng đến chỗ Bạch Kha giả mù đang đứng ở bên bàn tròn, năng cằm lên nói: "Ngươi là đệ tử mới của môn phái ta?"
Bạch Kha có chút cạn lời nhìn hắn ta, thật sự không thể lý giải được một người tạo dáng cho một người mù rốt cuộc là cái ý tưởng như thế nào.
Có điều hai ngày nay y đã được diện kiến qua các loại bệnh tâm thần, cũng không ngại lại nhiều thêm một cái kỳ ba nữa. Y gật đầu "Ừ" một tiếng xem như trả lời.
Người nọ đối với phản ứng của Bạch Kha không quá vừa lòng, cằm càng nâng cao hơn: "Hừ, ta họ Tần, tên một chữ Hà, ta may mắn bái nhập dưới phái chưởng môn chân nhân, vẫn gánh nổi ngươi gọi một tiếng sư huynh."
"Sư huynh." Bạch Kha nghe xong nhàn nhạt kêu một tiếng. Nghe có lệ quả thực không thể rõ ràng hơn.
"...." Tần hà căm tức trừng y nửa ngày, hừ lạnh mở miệng: "Không có nửa điểm tu vi, nhưng tính tình cũng thật cứng rắn! Nào có sư huynh tự giới thiệu mình, sư đệ còn không báo tên?! Linh đan của ngươi vẫn còn trong tay ta, nếu không muốn cứ việc nói thẳng, thái độ gì?"
Bạch Kha gật gật đầu: "À."
Tần Hà: "...."Con m* nó!
Thấy người này dường như thật sự muốn nổi giận, Bạch Kha lúc này mới lời ít ý nhiều báo tên họ: "Bạch Kha."
"Ngươi cũng không dám không biết trời cao đất dày." Tần Hà tìm được bậc thang từ người đối diện lập tức nhảy xuống, hai ngón tay kẹp bình ngọc, đánh giá Bạch Kha từ trên xuống dưới, sau đó nhìn chằm chằm vào đôi mắt nhắm chặt của Bạch Kha nói: "Xem ra quả nhiên bị mù, sao vẫn luôn nhắm lại? Hai mắt của ngươi cũng giống với nhiều người mù, biến dạng sao?"
"Sư huynh!" Lâm Kiệt một bên nghe không vô, liền lên tiếng ngắn lời.
Hắn ta đang muốn nói cái gì tiếp đó, nhưng Bạch Kha dường như không quan tâm, nhẹ giọng nói: "Đúng vậy, biến dạng, không thể mở được ra nữa."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Tần Hà bị y chặn liên tiếp vài lần, vốn định nói chút lời khắc nghiệt kích thích y ai ngờ thu được hiệu quả như vậy, giống như đấm một cái vào đám bông, không những không thể xì hơi ra, ngược lại càng nghẹn khuất.
Tuổi tác hắn ta kỳ thật không sai biệt lắm với Bạch Kha, tính cách ngang ngược kiêu ngạo, tâm lý lại không thành thục, bị Bạch Kha nói vài câu như vậy tức giận đến lỗ tai đều đỏ, nghẹn nửa ngày mới đem lửa nuốt xuống, lại lần nữa cười lạnh lắc lắc bình ngọc trong tay: "Ta thấy Bạch Kha tiểu sư đệ, tư chất căn cốt cũng hoàn toàn không nổi bật lắm, chẳng qua sinh thần bát tự vừa lúc hợp với yêu cầu sư phụ mà thôi, đừng tưởng rằng mỗi ngày ngài ấy cung cấp linh đan cho ngươi mỗi ngày thì cảm thấy ngươi có thể cậy sủng mà kiêu, không coi ai ra gì! Hằng Thiên Môn đệ tử tư chất thượng thừa đầy đấtm chính ngươi ước lượng rõ ràng."
Bạch Kha bất đắc dĩ nhìn hắn ta, thầm nghĩ: Nguyên lai là bởi vì mỗi ngày chưởng môn cho y linh đan, khiến cho đệ tử thân truyền tới tranh sủng.
Y dường như thấy một con chó "ngao ngao" gào khóc đoạt lấy sữa.
Tuy nhiên nếu sư huynh có đầu óc không tốt lắm này biết linh đan dùng để làm gì, không biết có thể tranh giành ân sủng không, có lẽ sẽ lập tức khóc lóc chạy đi.
Lâm Kiệt cũng nhìn ra ý tứ của hắn ta, cậu ở môn phái nhiều năm như vậy, không ít bị đám sư huynh đệ nọ trong sáng ngoài tối bắt nạt trào phúng, lúc này nhìn vị sư huynh luôn có đôi mắt lớn để trên đỉnh đầu vô cùng nghẹn khuất, cậu đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười và thỏa nguyện, bất quá tu vi cậu trước mắt so với bọn họ quả thực không phải là kém hơn một chút, cũng không thể cố ý khiêu khích hắn ta, liền hòa hoãn không khí nói: "Tần sư huynh, linh đan này thật ra là do chưởng môn cấp cho Tiểu Bạch trị đôi mắt, không phải đồ vật gì đó thúc đẩy tu vi, huynh cũng đừng để ở trong lòng."
"Nói đùa!" Da mặt Tần Hà hơi đỏ, như gà trống xù lông cả giận nói: "Ta, Tần Hà khi nào bắt đầu đem đệ tử nhập môn để trong lòng?! Một viên linh đan nho nhỏ này có quan hệ gì với ta? Coi như thúc đẩy tu vi ta cũng không để bụng, cho dù tu vi hắn có tăng trưởng nhanh đến đâu cũng không đuổi kịp chúng ta ngày đêm tu luyện." Hắn ra nói xong, nhìn biểu tình của Bạch Kha cùng Lâm Kiệt, dường như cảm thấy lời nói của mình không đủ mạnh, vì vậy bổ sung thêm một câu: "Lại nói, cũng không chỉ mình hắn có linh đan, chưởng môn chưa bao giờ bạc đãi với đệ tử thân truyền, mỗi tháng bọn ta cũng đều được nhận một phần đan dược, đây chính là thật sự thúc đẩy tu vi."
Hắn ta vừa nói, tựa hồ chính mình cũng được an ủi bởi những lời đó, tâm tình cũng tốt hơn một ít, vì thế cười nhạo một tiếng, đem bình ngọc trong tay khinh thường ném trên bàn, sau đó vung tay áo, chắp hai tay sau lưng hướng đi ra ngoài giống như con khổng tước đực, đi hai bước, dường như nhớ tới cái gì đó quay đầu hướng Bạch Kha nói: "Đúng rồi, đêm nay giờ tý chuẩn bị tốt, ta tới đưa ngươi đi Tam Thanh Trì.
Về phần Lâm sư đệ—-"
"Hắn nhìn không thấy, đệ đưa hắn tới." Lâm Kiệt lập tức nói, cậu thật sự không cảm thấy Tần Hà này là người tốt lành gì, mặc dù không đến mức làm ra việc đả thương sát hại tính mạng, nhưng chắc chắn có khả năng ngáng chân đối với Bạch Kha.
"Tam Thanh Trì há là có thể để người tùy tùy tiện tiện tiến vào?" Tần Hà liếc mắt nhìn cậu, ngữ khí tràn ngập sự trào phúng.
"Đệ không vào, ở bên ngoài chờ hắn."
"Tùy ngươi, dù sao nơi đó hạ cấm chế, ngươi muốn tiến vào cũng không được." Tần Hà không muốn nói nhảm với cậu, trước khi ra khỏi sân, còn ghét bỏ nhìn quanh sân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!