Đối với Hoắc Quân Tiêu mà nói, chắn đã nhìn cảnh tượng như vậy hơn 5000 năm, lâu đến độ đã quên mất chính mình đã ngạc nhiên như thế nào khi lần đầu tiên nhìn thấy nó. Hắn cùng Dư Hiền trong tiềm thức coi những sự vật tầm thường này xuất hiện phổ biến trong bí cảnh là điều bình thường, cho nên ban đầu đầu không chú ý đến sự kinh ngạc của Bạch Kha.
Mãi cho đến khi phát hiện Bạch Kha đi ba bước vẫn dừng lại một chỗ, mỗi khi thân thể bị chạm vào đều cứng đờ, lúc này mới nhớ tới những kỳ cảnh trong bí cảnh này đối với người bình thường mà nói khó có thể tin được.
Bạch Kha cũng không phải là một con thể dễ giật mình, ngoại trừ có thói quen với không thích đụng chạm với những đồ vật cổ quải, nhìn chung coi như vẫn trấn định, y nghe xong Hoắc Quân Tiêu giải thích, nghiêm mặt gỗ nói: ".... Khéo léo như vậy vẫn là lần đầu tiên tôi thấy."
Có điều....
Y quay đầu nhìn Lâm Kiệt trên lưng Đậu Phộng, nguyên bản trên đoạn đường đi con gà điên điên khùng khùng này dễ dàng hô to gọi nhỏ nhất mà cư nhiên không có phát ra các loại cảm thán linh tinh "Mẹ nó" "Cmn", cũng thật hiếm lạ.
Lâm Kiệt đang chơi đùa với một cây mây nhỏ màu xanh lá, thấy Bạch Kha quay mặt nhìn mình, vì vậy buông dây leo nhỏ ra, lần nữa nằm sấp xuống lưng của Đậu Phộng, đầu hướng Bạch Kha nói: "Có phải anh bị dọa rồi không, cảm thấy thế giới quan đều bị đổi mới?"
Bạch Kha giật giật khóe miệng: "Vốn cũng không có bao nhiêu."
"Thật ra đây là lần đầu tiên tôi vào bí cảnh." Lâm Kiệt ngay cả nói chuyện cũng không an phận, quơ chân múa tay không nói, thỉnh thoảng còn đem cành cây nhặt ở ven đường hoặc cuốn lông đen bóng dài trên lưng Đậu Phộng: "Trước kia chỉ thấy nó ở trong sách, hoặc là nghe người khác khoe khoang nhắc tới. Kỳ thực bí cảnh ban đầu cũng không phải như vậy. Ban đầu, chỉ là những người tu luyện đạt tới một trình độ nhất định, nhìn thấy một vùng đất có linh khí dồi dào, liền dựng một pháp trận, coi như là nơi ở của họ. Nhưng lúc đó, trong thiên địa nơi có linh khí dồi dào rất nhiều, không giống như bây giờ phải tranh đoạt vỡ đầu mới có được một mảnh đất. Lúc ấy, những người tu đạo thường chiếm cả những núi rừng chung quanh làm nơi tu luyện, vừa tiện lợi vừa có nhiều không gian hoạt động. Sau đó, họ sẽ thường ở bên trong tám mươi năm đến một trăm năm cho đến khi có tinh tiến, sau đó lại ra ngoài du lịch một vòng, đợi cho có điều ngộ ra sẽ lại trở về, và một đợt ở lại là chục năm. Cứ như thế, những người tu đạo vừa hấp thụ linh khi giữa bí cảnh để tu luyện, đồng thời những cây cỏ vạn vật trong bí cảnh cũng hấp thụ linh khí của người tu đạo, rồi từ từ có một linh hồn...."
Bạch Kha gật đầu tổng kết: "Cho nên đây là chuyện xưa trời và người cùng nhau hợp nhất thành tinh."
Lâm Kiệt không thể càng tán thành: "Ngươi tốt ta tốt mọi người tốt!"
Hoắc Quân Tiêu cùng Dư Hiền đã thành tinh: "...."
Cây dây leo thành tinh có ý đồ sờ trộm đầu Bạch Kha do dự một lát, rồi lặng lẽ rụt về.
"Nói như vậy, người tu đạo các thời kỳ đều có, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, vậy dạng bí cảnh này chẳng phải là rất nhiều?" Bạch Kha có cảm giác thế giới mình đang sinh hoạt bất tri bất giác đã bị đào thành một cái sàng.
"Đương nhiên không phải!" Lâm Kiệt lắc đầu: "Khắp nơi đầu có bí cảnh như vậy, người bình thường không thể sống được. Có thể làm cây cỏ trong bí cảnh trở nên có linh hồn, phải là tu vi rất cao! Ai có thể tùy tiện làm được? Đại đa số mọi người đi ra từ những địa phương ấy suốt cuộc đời không có biến hóa gì, vì thế chờ đợi bọn họ là cái chết, cấm chế bị phá, sẽ có người khác tới thay thế.
Những cái đó hoàn toàn không thể gọi là bí cảnh, bí cảnh chân chính phải giống như nơi này của nhị sư phụ, cỏ cây nước chảy đầu có linh. Mà bí cảnh chân chính....."
Cậu ngửa đầu trợn trắng mắt nghĩ nghĩ, tựa hồ cao thủ đang nghiêm túc tính toán, nhân mô dạng cẩu mà đánh giá một lát, cậu nghiêm túc hướng Bạch Kha nói: "Tôi phỏng chừng từ xưa đến nay không vượt quá 30 cái."
Bạch Kha: "..." Như cũ có cảm giác thế giới đã bị đào thành cái sàng.
Hoắc Quân Tiêu và Dư Hiền một bên vốn dĩ nghe lời của Lâm Kiệt khá đáng tin cậy, cho nên liền để cậu tùy ý sung sức phổ cập khoa học. Nhưng con số này vừa xuất hiện, khóe miệng hai người này đều giật giật.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Dư Hiền liếc nhìn Lâm Kiệt với biểu tình thảm không nỡ nhìn, muốn ngắt lời cậu, nhưng thấy cậu nói nước miếng bay tứ tung liền im lặng đem lời nói nuốt trở về. Dù sao, thứ này nghĩ sai cũng không rớt thêm miếng thịt, vì vậy sai liền sai đi.
"Có điều đa số bí cảnh tỷ như ở đây, hẳn là không muốn người biết đi, sở dĩ vừa rồi con số kia cũng chính là ước lượng. Bí cảnh bị nhiều người biết đến rất ít, cái gọi là tam môn sáu phái mười hai cảnh, mười hai cảnh này chính là bí cảnh, tỷ như Vân Long cảnh của Vân Chinh chân nhân, Ma Kha cảnh của Huyền Minh đại sư, Tiêu Dao cảnh của Dư Hiền chân nhân.... Ây còn có Trung Minh cảnh của chưởng môn chân nhân Ngọc Sinh Môn năm đó—-"
Cậu ở chỗ này đếm, mà Vân Chinh chân nhân cùng Dư Hiền chân nhân trong miệng cậu lẳng lặng nhìn phong cảnh chung quanh, giống như đột nhiên sinh ra hứng thú với những thứ mà họ đã nhìn mấy ngàn năm nay.
Bạch Kha thấy cậu dường như sắp phải bẻ đầu ngón tay để báo ra hết các bí cảnh một lượt, nên chen vào nói: "Đây là đều từ trên sách đó xem ra? Trở về tôi sẽ lật lại một lượt."
"Chính là những cuốn tôi đã sao chép, lúc đó đến tôi sẽ chọn một ít—-" Lâm Kiệt nói chưa dứt lời liền dừng lại, sau đó đáng thương hề hề nhìn về phía Hoắc Quân Tiêu: "Đúng rồi nhị sư phụ, sách của tôi bị tay áo ngài đảo qua, chúng đi đâu vậy?"
"Ta liếc mắt tóm lược một cái, đều là những thoại bản tạp nham nửa thật nửa giả, không xem cũng thế." Hoắc Quân Tiêu vừa nói vừa liếc Dư Hiền, người sau bất động nhìn trời. "Có điều bởi vậy có thể thấy được, Hằng Thiên Môn thật sự vô tâm đối với giáo dục môn đồ, cho các ngươi sao chép thư tịch đều là vật dùng để tiêu khiển. Đối với tăng tiến tu vi cũng không có nửa điểm bổ ích."
Lời này dường như chọc vào trái tim Lâm Kiệt, cậu cụp đầu rũ xuống theo bước chân lúc lắc của Đậu Phộng: "Thật ra cũng không phải, theo tôi biết được, có một vài sư huynh sao chép sách khác với tôi, tôi và bọn họ hoàn toàn không ở cùng một Tàng Thư Lâu. Hầu hết những người bị phạt tới Tàng Thư Lâu này đều đa phần là tư chất tương đối kém."
"Tư chất căn cốt xác thật có ảnh hưởng, nhưng cũng không phải toàn bộ." Hoắc Quân Tiêu thản nhiên nói.
"Nhị sư phụ, ngài đã gặp qua người có tư chất căn cốt đều bình thường, cuối cùng tu luyện thành đại năng?"
"Đã gặp qua, hơn nữa tư chất căn cốt bình thường cũng không tính, so với ngươi không bằng."
Lâm Kiệt: "...." So với tôi còn không bằng... Đậu má sư phụ ngài đây muốn nhấn mạnh rằng tư chất tôi thật sự kém cỏi sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!