Chương 20: Bí cảnh (3)

Đối với sự xuất hiện đột nhiên của Dư Hiền, Hoắc Quân Tiêu cũng không tỏ ra kinh ngạc.

Kỳ thực trước ở trong nhà Bạch Kha, hắn đã truyền tin cho Dư Hiền. Nói chính xác, vị sư tổ này vẫn luôn tính toán thời gian, từ kỳ hạn rồi đến một năm bắt đầu trở về nhân gian của Bạch Linh Trần, bọn họ đã tìm kiếm tung tích của y.

Ban đầu, họ không định để Bạch Linh Trần, người vừa giành được cuộc sống mới, tiếp xúc với tu đạo, ở ngày nào đó sẽ giải trừ sự trói buộc và khôi phục bộ dạng lúc trước, dù sao quá trình đó thực sự quá mức dày vò. Họ chỉ muốn tìm lại một phách kia bị tản mạn khắp nơi của y, khiến y có thể sống như một người bình thường hoàn toàn, sau đó thuận theo tự nhiên, bảo vệ y một đời bình an.

Tuy nhiên tình huống của Bạch Linh Trần rất đặc thù, phương phách sưu hồn tìm phách ở trên người y căn bản không có tác dụng, vì vậy Dư Hiên cùng Hoắc Quân Tiêu đã luôn bôn ba khắp nơi trong mười mấy năm qua, nhưng họ đau khổ không thể tìm thấy một chút dấu hiệu nào về phương hướng rõ ràng. Chỉ có thể đem thu nhỏ phạm vi ở vài đô thị gần nhau lại.

Mãi cho đến đêm hôm trước, khi Bạch Kha bị hai người đệ tử Hằng Thiên Môn mang theo ba con quái vật chắn ở cửa, Hoắc Quân Tiêu ở thành phố lân cận mới lần đầu tiên cảm nhận được sự hiện diện của y. Mặc dù mỏng manh đến mức gần như không thể phát hiện, nhưng loại cảm giác quen thuộc đó qua hàng ngàn năm cũng sẽ không thay đổi, vì thế, hắn mới có thể chạy tới cứu Bạch Kha, nhưng ai biết trong lúc vội vàng y vẫn bị Hằng Thiên Môn xếp đặt.

Bất quá mặc kệ như nào, tìm được Bạch Linh Trần sống lại là Bạch Kha, đối với hắn là một điều rất may mắn rồi.

Nếu như lúc trước Dư Hiền nhận được thông tri của Hoắc Quân Tiêu đối với thân phận Bạch Kha còn có chút nửa tin nửa ngờ, vậy thì khoảnh khắc ảo ảnh của đậu phộng vừa rồi tiếp cận với Bạch Kha, dao động linh lực mờ nhạt nhưng lại quen thuộc, khiến dư triệt để bỏ đi nghi ngờ.

Tuy nhiên so với Hoắc Quân Tiêu, Lâm Kiệt cùng Bạch Kha đã chịu kinh hách không nhỏ.

"Từ từ!!" Lâm Kiệt phục hồi tinh thần lại dùng vẻ mặt mẹ nó không thể tin được, tay run run chỉ vào Dư Hiền nói: "Sư phụ, ngài vừa kêu ông ấy là gì? Dư Thế Hiên?!"

Dư Hiền cũng không ngạc nhiên Hoắc Quân Tiêu giới thiệu ông như vậy, thời điểm ở bên ngoài, bọn họ luôn dùng tên tục gia trước khi nhập đạo. Rốt cuộc những cái tên như "Vân Chinh" "Dư Hiền" chỉ là danh hào, tùy tiện ném một cái ra ngoài đều có thể hù chết người.

Ông ôm cánh tay, bĩu môi nhìn trời: "Ta tên Dư Thế Hiên thì làm sao?"

"Tác giả của Nam Hoa Ký không phải cũng gọi là Dư Thế Hiên sao?!" Lâm Kiệt tiếp tục dùng biểu cảm mẹ nó đùa tôi sao.

Dư Hiền gãi gãi quai hàm: "Nam Hoa Ký?"

"Người viết cố sự người không nhớ rõ?" Hoắc Quân Tiêu mặt vô biểu tình liếc ông một cái.

Dư Hiền ho khan một tiếng: "Khụ— không sai biệt lắm, hình như là có một quyển như vậy."

Bạch Kha chỉ chỉ Hoắc Quân Tiêu: "Anh ta nói ngoại trừ tên người và địa danh trong sách đều là ông bịa chuyện."

"Ây— Nhãi ranh!" Dư Hiền liếc xéo Hoắc Quân Tiêu, lại trừng mắt nhìn Bạch Kha, trong lòng tự nhủ: Mấy ngàn năm qua đi, hai thứ hàng bất hiếu này vẫn thích hủy đi bàn của lão tử.

"Ai ya—

- thế sự quá phức tạp, đều là chuyện cũ đã xảy ra từ bao nhiêu năm trước, phải biết rõ ràng như vậy làm chi?" Dư Hiền lẽ thẳng khí thế hùng hồn: "Viết đẹp không phải được rồi sao? Làm trò tiêu khiển quá thích hợp, ngươi còn quản lão tử?! Không phục có bản lĩnh tìm người biết đến đối chất!"

Bạch Kha lại chỉ Hoắc Quân Tiêu, tiếp tục bán hắn không chút do dự: "Anh ta nói những người biết đều biến mất, hoặc xương cốt đã nát."

Dư Hiền: "Nhãi ranh là đồ tôn ta, ta nói cái gì chính là cái đó, hắn có thể làm khó dễ được ta? Có dũng khí thì đánh ta thử xem!"

Hoắc Quân Tiêu: "...." Lão nhân này trước sau vẫn không đáng tin cậy, không biết xấu hổ như mọi khi.

"Huống hồ ta còn có người ủng hộ." Dư Hiền ngồi xổm ở một bên, làm bộ chính mình là tiểu cẩu cự thú ngoắc ngón tay: "Đậu Phộng, lão tử viết có đúng hay không, chữ nào cũng là châu ngọc, chân ngôn đầy giấy?"

Cự thú vẫy vẫy cái đuôi chớp chớp mắt, sau đó phát ra tiếng gầm long trời lở đất* ủng hộ Dư Hiền.

*Raw:

- sơn băng địa liệt, núi lở đá mòn.

"Mẹ nó.... " Lâm Kiệt bị chấn động đến một thân run rẩy.

Bạch Kha: "...." Cái này cũng không thể tin tưởng lời nói của lão nhân kia, sao chính mình có thể nuôi một con sủng vật ngu xuẩn như vậy.

Hoắc Quân Tiêu liếc nhìn con thú ngu xuẩn kia: "... Ta nghe nói Đậu Phộng được nuôi trong bí cảnh, hiện tại chủ nhân là ta. Nhưng vì sao mỗi khi ta quay lại trở về nhìn, đều thấy cá mặn sư tổ đối xử với nó như thể nó là sủng vật của người vậy."

Đậu Phộng yên lặng đứng lên, sau đó đi đến phía sau Hoắc Quân Tiêu, lại một lần nữa đặt mông ngồi xuống, làm Bạch Kha và Lâm Kiệt một bên phủ đầy bụi. Có lẽ nó có chút ngượng ngùng, trước khi hai người nọ kịp phản ứng, nó đã nhanh chóng dùng cái đuôi to xõa tung quét qua bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!