Người ta thường nói rằng bệnh nhân bị bệnh xà tinh và người say rượu có sức lực, tinh thần vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt là thân thể nặng, điều này tương đối hợp lý. Người cha không đáng tin nọ của Bạch Kha, Bạch Tử Húc, đừng nhìn dáng vẻ văn nhã, vóc người mảnh khảnh, khi ngã lên lưng Bạch Kha thì vẫn mang một sức nặng không nhỏ.
Nặng thì nặng, Bạch Kha vẫn cõng rất chắc chắn, vững vàng, còn thuận tay cầm theo cái ô đã bị rơi mất vừa nãy. Có thể thấy loại việc này hằng ngày làm không ít, kinh nghiệm khá là phong phú.
Lại nói tiếp, tất cả những ai đã từng nhìn thấy hai cha con bọn họ đều từng nói qua: Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt, Bạch Kha và Bạch Tử Húc chỉ có ba phần giống nhau, dù sao Bạch Kha vẫn luôn nhắm mắt lại, xung quanh mắt còn có vết bớt kỳ quái, ảnh hưởng đến vẻ ngoài của y không nhỏ. Tuy nhiên, nếu hai người họ đứng từ xa, khí chất xung quanh như được đúc ra từ một khuôn...
Điều kiện trước hết là Bạch Tử Húc không mở miệng nói chuyện dưới mọi tình huống, đặc biệt là những ngày mưa giông.
Cứ như vậy Bạch Kha cõng Bạch Tử Húc
- người có dung mạo và khí chất như anh trai nhưng hành động lại giống con trai y, sải bước về tòa nhà cũ.
Vị trí toà nhà của Bạch Kha đang ở có chút nghèo nàn, tuy rằng khu dân cư này khi quy hoạch đã rất lộn xộn, hỗn loạn, nhưng trông vẫn vô cùng vô duyên, giống như khi chấm mực một mảng lớn vô tình để bắn ra mấy giọt mực ra ngoài. Nó nằm sau lưng của toàn bộ tiểu khi, ở một hàng riêng biệt, phía trước có con hêm vừa cao vừa dài che khuất, phía sau thì bị khu dân cư che, lấy ánh sáng là một vấn đề nan giải, mỗi ngày thời gian ánh sáng mặt trời chiếu tới đều rất ngắn, thời điểm bốn giờ chiều thì đã không có chút ánh nắng nào, có vẻ vô cùng rách nát, ảm đạm, âm u.
Do vấn đề vị trí cộng thêm ảnh hưởng của thời tiết, tuy rằng giờ này vừa mới đến giờ cơm chiều, hành lang của tòa nhà đã tối đến mức phải đếm số bậc để bước lên trên lầu. Nếu đi một người thì không sao, cảm giác dưới bàn chân khá rõ, không dễ có thể bị ngã, nhưng nếu trên lưng còn cõng thêm một người, bước chân sẽ khó tránh khỏi việc loạng choạng. Huống hồ, ở trong mắt những người hàng xóm xung quanh, Bạch Kha là một người mù. Có thể tưởng tượng được cõng một người đi lên lầu khó như thế nào.
Nhưng Bạch Kha hoàn toàn không có ý định gọi người giúp đỡ, y chỉ cau mày, yên lặng đứng đó nhìn bậc thang phía đối diện một lúc lâu, sau đó đỡ cái người đang bất tỉnh nhân sự phía sau chắc hơn chút nữa.
"Ngày hôm nay, trời tối đến mức khác thường..."
Y thấp giọng lẩm bẩm, suy nghĩ một lát, lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía trên, cửa chính các nhà khác đã đóng chặt hết, không có động tĩnh ra vào, có lẽ bọn họ đang ăn cơm chiều.
Im lặng trong chốc lát, Bạch Kha thu hồi ánh mắt, sau đó thở dài, như vừa làm ra một quyết định trọng đại nào đó, mở đôi mắt đã nhắm chặt mấy năm kia ra.
Đã từng có một người hàng xóm đã âm thầm suy đoán rằng Bạch Kha luôn nhắm mắt quanh năm, có lẽ là do đôi mắt đã rất lâu chưa được sử dụng, khi đang phát triển cơ thể thì chúng dần dần biến dạng và không thể mở ra được nữa.
Nhưng sự thực không phải như vậy, đôi mắt lâu không được sử dụng này chẳng những không xuất hiện dấu hiệu thoái hóa hay vẩn đục nào, ngược lại trong bóng tối lại hơi phát sáng. Nhưng nếu nhìn lại thì sẽ phát hiện, đôi mắt này ban ngày nhắm vào vẫn hợp hơn. Bởi vì chúng căn bản không có tròng trắng mắt, toàn bộ đôi mắt chỉ có màu đen với tia sáng.
Màu đen này thuần khiết mà nặng nề, nhưng lại phát ra ánh sáng lấp lánh huyền ảo đang chảy. Dường như thứ tồn tại trong hốc mắt của Bạch Kha không phải là đôi mắt bình thường, mà giống như hai quả cầu nước màu đen dày đặc đang lưu chuyển.
Trong đêm mưa sa gió giật sấm chớp ầm ầm rền vang giữa trời, nếu như lúc này có người đi qua thấy hai mắt Bạch Kha mở to, cùng với hình ảnh hai cha con bị ướt đẫm quần áo không ngừng chảy xuống, tuyệt đối một người đến thì hù chết một người, một đôi đến thì hù chết cả đôi.
Thật ra ban đầu đôi mắt này không phải như thế, so với người bình thường thì không có gì khác biệt.
Trong ấn tượng của Bạch Kha, câu mày nghe nhiều nhất khi còn nhỏ là: " Đôi mắt này rất xinh đẹp, chỉ đáng tiếc.."
Đáng tiếc, không nhìn được cái gì hết.
Từ khi Bạch Kha có ký ức, thế giới của y đã là màu đen, thậm chí còn không cảm nhận được một chút ánh sáng nào, hoàn toàn mù lòa. Khi đó, Bạch Tử Húc
- người từ trước đến nay không đáng tin cậy lại hiếm hoi đáng tin mà tìm cho y một nơi ở, cùng những đứa trẻ mù lòa như y và một bà dì mập mạp, dùng phương thức riêng biệt, độc đáo để bọn họ thích ứng với cuộc sống.
Cùng một thứ, bọn họ luôn học chậm hơn so với người bình thường, thế cho nên từ lúc ba bốn tuổi đến mười tuổi, từ đầu đến cuối người dạy bọn họ luôn là bà dì mập và một vài người bạn của dì. Chỉ có thể nói, bọn họ dạy rất tốt, những đứa trẻ năm đó trưởng thành rất rốt, tích cực lạc quan, có một vài đứa đặc biệt thích cười thích quậy, ngay cả Bạch Kha cũng suýt chút nữa đã trở thành người như vậy.
Điều khiến y trở thành loại tính cách như bây giờ, chính là một sự kiện diễn ra vào năm mười hai tuổi.
Bạch Kha không nhớ vì sao mà hôm đó đột nhiên bất tỉnh, y chỉ nhớ rằng khi mình tỉnh dậy trong mũi sặc mùi thuốc sát trùng pha với hương rượu cồn.
Bởi vì do đôi mắt, y luôn nhạy cảm với mùi vị của bệnh viện.
Lúc đó y có thể nghe thấy tiếng thét chói tai đặc trưng của dì mập: "Hả?! Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Tôi thấy ngón tay của nó cử động! Tông Tử, mau đi gọi bác sĩ y tá đến xem!"
Bạch Kha quay đầu về hướng dì mập theo bản năng, lập tức cảm giác được thứ gì đó như vệt sáng thoáng qua khi y chưa mở mắt.
Thật ra vào mấy năm gần đây, y cảm giác hai mắt mình đang có chiều hướng tốt hơn, bằng chứng chính là những vệt sáng mơ hồ kia. Y không nhớ chính xác nó bắt đầu từ khi nào, đôi mắt y không còn là màu đen đơn điệu và nặng nề nữa. Thay vào đó là xuất hiện vài tia sáng không rõ ràng.
Khi y dần quen với nó, y phát hiện những vệt sáng lốm đốm ấy là những con người ở trước mặt cậu. Những vệt sáng ấy dần trưởng thành theo năm tháng, lấy tốc độ vô cùng chậm rãi dần dần trở nên rõ ràng hơn, hình thành những hình dáng đường nét có thể phân biệt được.
Cũng vì sự tồn tại cũng những điểm sáng ấy mà cuộc sống của Bạch Kha đã bớt khó khăn hơn, tình huống đi đường đụng vào người ta đến choáng váng đầu óc cũng từ từ ít dần, cuối cùng biến mất trong sinh hoạt hằng ngày của y, thế cho nên hành động bắt đầu trở nên tự nhiên giống người bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!