Là một người điển hình của việc "có sữa là đã trở thành mẹ", Lâm Kiệt gần như lập tức đã như cỏ dại ở vách tường ngã hướng về Hoắc Quân Tiêu, phe phẩy cái đuôi kêu "Sư phụ". May mắn thay ở thời điểm cuối cùng, cậu vẫn giữ được một chút tiết tháo còn sót lại của mình.
Cho dù tâm tư của cậu nhiều hơn nữa, ít nhất trước mắt vẫn được xem là người của Hằng Thiên Môn, Hồng Hiền cũng còn hồn cũng chưa về Tây Thiên, cho nên xưng hô "Sư phụ" chỉ chuyển động ở trong cổ họng, phía trước miệng treo thêm chữ "Nhị".
Khi thứ này kêu "Nhị sư phụ" vẫn còn tiện thể làm một cái lễ, đáng tiếc không biết bởi vì là quá kích động hay do trời sinh tiểu não thiếu khối thịt, khiến cái cúi chào của cậu lệch khỏi hướng tới đúng hai mươi độ.
Bạch Tử Húc nhận được món đại lễ chín mươi độ này, xua xua tay: "Đồ đệ ngoan đừng khách khí như vậy, trên người vi sư vừa lúc còn sót lại một ít tư vật, coi như cho ngươi làm lễ gặp mặt." Vừa nói, ông vừa lấy ra hai đồng tiền kim loại từ trong túi quần, nhét vào trong tay Lâm Kiệt.
Lâm Kiệt mở miệng theo bản năng nhận lấy, cúi đầu nhìn xuống: Đậu má sáu mao tiền!*
*Raw: . Loại đơn vị tiền xu của Trung Quốc ngày xưa. (giống đồng xu vàng ó)
Bạch Kha: "..." Quá tuyệt vời, hai người này quả nhiên có thể nói chuyện hợp ý.
Bị Bạch Tử Húc làm cho thở không thông Lâm Kiệt vẻ mặt bi phẫn một lần nữa chuyển hướng Hoắc Quân Tiêu làm một cái lễ, dùng một giọng nói khí phách như bị thiếu tám trăm vạn một lần nữa kêu: "Nhị sư phụ!"
Hoắc Quân Tiêu: "...." Đây là bái sư hay là viếng mồ mả?
Đại khái cảm thấy bầu không khí bái sư này bị Bạch Tử Húc sống sờ sờ quấy rầy, Lâm Kiệt có chút không cam lòng, vì thế kéo tay áo Bạch Kha nói: "Anh cũng gọi, một mình tôi bái trông thật ngu xuẩn!".
Bạch Kha giật giật khóe miệng: "Giống như thêm một người bái nữa có thể chứng tỏ cậu không ngốc."
Bạch Kha bên này còn chưa có hành động, liền thấy Hoắc Quân Tiêu khoát tay áo hướng Lâm Kiệt nói: "Làm sao có thể bái ta làm sư, y là sư phụ ta."
Bạch Kha: "..." Trước nhìn hắn bình thường còn tưởng rằng đó là bệnh lý tâm thần bị gián đoạn, xem như y nhầm rồi.
Y hiện tại đứng ở tình trạng mâu thuẫn, một mặt cảm thấy những lời nói của Hoắc Quân Tiêu không phải thuận miệng bịa chuyện, bất luận là khí độ phong nhã, hay là tùy tiện làm cái thủ quyết là có thể lên trời xuống đất che giấu ẩn thân, tất cả đều chứng minh tính chân thật của những lời nói này— hắn sinh ra trong niên đại cực kỳ cổ xưa, bái sư vào Nam Hoa năm ba, hơn ngàn năm tìm sư phụ trong miệng hắn.
Bối cảnh sâu không lường được của Hoắc Quân Tiêu khiến hắn căn bản không thể nói chuyện vô nghĩa tất yếu đối với nhóm Bạch Kha và những người bình thường khác, cũng giống như bạn căn bản không có khả năng giơ tay ấn chết con kiến rồi chuẩn bị một đống lý do thoái thác không thể tưởng tượng để giết nó bằng cách giơ tay.
Nhưng về các mặt khác, Bạch Kha luôn cảm thấy trong tiềm thức những gì người này nói quá hoang đường. Nếu đó thật sự là một người hoàn toàn bình thường, lại sao có thể vừa thấy mặt liền túm lấy người xa lạ đó kêu sư phụ?
Bạch Kha đây đã sinh sống trên đời 18 năm, hơn nữa ký ức đầy đủ hết, còn có một người cha là con người. Đi đâu 5000 năm trước thu một cái đồ đệ nghịch thiên như vậy?
Hai loại ý tưởng này kết hợp lại chính là Bạch Kha chấp nhận vài câu tiết lộ lai lịch trong lời nói Hoắc Quân Tiêu, nhưng như cũ vẫn cảm thấy hắn không quá bình thường về mặt tinh thần, có lẽ giống như thoại bản trong truyền thuyết nói, tẩu hỏa nhập ma? Thế cho nên tâm trí cũng không hoàn toàn thanh tỉnh, ngay cả sư phụ mình cũng nhận sai, lúc này mới đi cùng mình.
"Tôi không phải." Bạch Kha có chút bất đắc dĩ mà nói một câu.
Hoắc Quân Tiêu nhìn y một cái, cư nhiên cũng không có phản bác, chi là trầm mặc rũ mắt, không biết suy nghĩ cái gì.
Bạch Kha: "...." Vì cái gì đột nhiên có cảm giác chột dạ?!
Nhưng chính Lâm Kiệt, con gà điên điên dường như ở bên cạnh đào bới lỗ tai, đào nửa ngày, mới ra vẻ mặt bị sét đánh, chỉ vào bạch Kha hỏi Hoắc Quân Tiêu: "Sư phụ, ngài mới nói anh ấy là gì?"
"Không có gì." Hoắc Quân Tiêu ngước mắt quét toàn bộ sân, chuyển trọng tâm câu chuyện: "Ngươi ở gian nào?"
Không phải hắn đang tìm lời để nói, mà là ba gian trong viện này nhìn không sai biệt lắm, không có gian nào giống quanh năm không có người nào ở.
"Ồ ồ, cái này là gian của tôi." Lâm Kiệt đột nhiên nhảy dựng lên như thể nhớ ra điều gì đó, nói: "Gian phòng bên cạnh cây trúc cùng gian phía sau giếng đá không có ai ở. Viện này tương đối nhỏ, ba gian phòng đều không lớn, trong phòng ngủ cũng không có cách nào thêm một cái giường, cho nên sẽ có hai người ủy khuất một chút, chen chúc một gian. Nếu không —-"
Cậu nhìn một vòng cảm thấy bốn người này chính mình là người gầy nhỏ nhất, Bạch Kha tuy rằng cao gầy, nhưng cũng chưa phát triển hết, so với Bạch Tử Húc cùng Hoắc Quân Tiêu mà nói, thân hình gầy yếu hơn một ít. Bọn họ chen chúc một chút là thích hợp nhất.
Nhưng lời này còn chưa nói ra tới, liền thấy Hoắc Quân Tiêu nói: "Không vội."
Không vội?
Chẳng lẽ đến khi ngủ mới lại quyết định?
Lâm Kiệt bối rối bị nói cho không hiểu ra sao, có điều sư phụ lên tiếng, nào có đạo lý không theo. Vì thế cậu chân chó gật gật đầu nói: "Được rồi, vậy chúng ta dọn dẹp phòng trước đi. Cái kia.... Mọi người chờ một chút, tôi sẽ đi dọn dẹp đống lộn xộn trong hai gian kia trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!